Một người đàn ông với trí nhớ siêu phàm phát hiện bản sao của chính mình đang lảng vảng trong thành phố, diện bộ đồ của anh nhưng lại hoàn hảo đến đáng sợ.
Tôi có một trí nhớ tốt. Không, phải nói là một trí nhớ tàn nhẫn. Đó không phải là lời khoe khoang của một gã kiêu ngạo, mà là một lời cảnh báo. Với tôi, quá khứ không bao giờ phai nhạt thành những mảng màu xám xịt; nó luôn hiện hữu, sắc lẹm và chân thực như một vết cắt mới. Tôi nhớ từng khuôn mặt, từng hơi thở của những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt, nhớ cả cách ánh sáng xiên qua ô cửa sổ áp mái vào một buổi trưa của sáu năm về trước.
Sasha, bạn gái tôi, thường gọi đó là "trò ảo thuật" trong các bữa tiệc. Nhưng khoảng hai tháng trước, "trò ảo thuật" đó bắt đầu hóa thành một cơn ác mộng. Trí nhớ của tôi trở nên sắc bén một cách dị thường, như thể ai đó vừa mài giũa lại các tế bào thần kinh. Tôi bắt đầu nhớ lại những giấc mơ từ thời thơ ấu, nhớ tên những đứa trẻ ở trường tiểu học mà tôi chưa từng nghĩ tới trong suốt hai mươi năm. Những khuôn mặt ấy hiện ra, chi tiết đến từng lỗ chân lông, lấp đầy tâm trí tôi vào những lúc tôi không ngờ nhất.
Bóng ma trên màn hình vô tuyến
Mọi chuyện thực sự bắt đầu vào một buổi tối thứ Năm định mệnh, khoảng mười bốn tháng sau khi tôi chuyển từ "thành phố lớn" về thị trấn nhỏ này. Tôi đang chuẩn bị bữa tối, để đoạn tin tức địa phương đã ghi lại từ sáng chạy làm nền. Một nữ phóng viên đang đứng ở góc đường, phía sau cô ấy là dòng người qua lại với dáng vẻ gượng gạo thường thấy khi đứng trước ống kính.
Tôi sững người khi thấy một gã đàn ông bước qua khung hình. Đôi tay thọc sâu vào túi quần, bước đi từ trái sang phải. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi đại não kịp phân tích, một câu hỏi đã găm thẳng vào tim tôi: "Tại sao mình lại ở trên bản tin?"
Tôi buông rơi chiếc xẻng nấu ăn, run rẩy tua lại đoạn băng. Đó là khuôn mặt tôi. Chiều cao của tôi. Chiếc áo khoác tối màu mà tôi đang sở hữu – chiếc áo mà tôi không hề mặc ngày hôm đó vì có một vết ố cà phê chưa kịp giặt trên tay áo. Gã đàn ông ấy bước đi trong bốn giây, không thèm liếc nhìn máy quay.
Người ta có thể nói về sự trùng hợp, về những kẻ có diện mạo giống nhau (Doppelgängers). Nhưng trí nhớ của tôi không cho phép sự mơ hồ. Tôi biết rõ cấu trúc xương hàm của mình, biết vết gãy ở sống mũi hơi lệch sang trái từ trận bóng hồi trung học, biết cả đường chân tóc đặc trưng. Kẻ trên màn hình kia không phải là kẻ giống tôi. Hắn chính là tôi.
Sự sai lệch trong từng bước chân
Sasha xem đoạn phim và chỉ nhún vai cho rằng đó là sự tình cờ. Cô ấy đi ngủ, còn tôi thì thức đến tận hai giờ sáng để xem lại mười bảy lần. Trí nhớ siêu phàm là một sự trừng phạt; tôi không thể quên đi bất cứ khung hình nào. Tôi bắt đầu nhận ra sự kinh tởm kín đáo: cách hắn đi. Nó giống đến 95%, nhưng có một sự cứng nhắc, một sự mô phỏng không hoàn thiện, như thể một sinh vật nào đó đã nghiên cứu cách tôi di chuyển và cố gắng bắt chước nhưng vẫn để lộ ra sơ hở của kẻ giả mạo.
Sáu tuần trôi qua trong sự im lặng đáng sợ, cho đến sáng nay tại tiệm cà phê cách căn hộ của tôi hai dãy nhà. Tôi đang đứng đợi ở quầy và nhìn ra cửa sổ. Và rồi, máu trong người tôi như đóng băng lại.
Hắn đang đứng ở vỉa hè đối diện. Vẫn là đôi tay thọc sâu vào túi quần. Vẫn là chiếc áo khoác đó. Hắn nhìn thẳng vào tiệm cà phê... nhìn thẳng vào tôi. Qua lớp kính, tôi có thể thấy rõ ràng một chi tiết khiến mình rùng mình run rẩy: Cánh tay áo của hắn hoàn toàn sạch sẽ. Không có vết ố cà phê nào cả. Hắn là một phiên bản hoàn hảo hơn, sạch sẽ hơn của chính tôi.
Tôi lao ra ngoài, xô cửa mạnh đến mức suýt vỡ kính. Nhưng khi tôi đặt chân lên vỉa hè đối diện, con phố đã trống rỗng. Không có bóng người, không có tiếng bước chân, chỉ còn lại hơi lạnh của sự hư vô đang bủa vây.
Tôi phải viết những dòng này ra, vì nếu không, trí nhớ của tôi sẽ xé nát tôi từ bên trong. Hắn đang ở ngoài kia, mặc chiếc áo của tôi, mang khuôn mặt của tôi, và có lẽ... đang chờ đợi để chiếm lấy cuộc đời của tôi.
Tại sao nhân vật chính lại chắc chắn đó là mình chứ không phải người giống người?
Nhờ trí nhớ siêu phàm, anh ta nhận ra những chi tiết cá nhân không thể nhầm lẫn như vết gãy ở sống mũi lệch trái từ thời trung học và đường chân tóc đặc trưng.
Chi tiết chiếc áo khoác có ý nghĩa gì?
Chiếc áo khoác là bằng chứng vật lý. Trong khi áo của nhân vật chính có vết ố cà phê chưa giặt, thì áo của kẻ bản sao lại hoàn toàn sạch sẽ, gợi ý về một sự tồn tại song song hoặc một thực thể siêu nhiên đang mô phỏng anh ta một cách hoàn hảo hơn.
Sasha đóng vai trò gì trong câu chuyện?
Sasha đại diện cho cái nhìn của người bình thường, sự hoài nghi của cô làm nổi bật nỗi cô đơn và sự kinh hoàng mà nhân vật chính phải chịu đựng khi không ai tin vào những gì anh ta thấy.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



