Khám phá bí ẩn về Priya, cô gái 17 tuổi tại Harwick bị tước đoạt sự sống bởi một lời nguyền cổ xưa. Khi y học bó tay, sự thật nằm ở đôi mắt vô hồn.

Tôi sẽ cố gắng viết những dòng này theo một trật tự nhất định. Tôi cần sự tỉnh táo này để níu giữ thực tại, vì suốt ba tháng qua, chẳng có gì trên cơ thể tôi còn tuân theo quy luật của tự nhiên nữa. Viết là điều duy nhất tôi còn có thể kiểm soát, trước khi phần còn lại của tôi tan biến vào hư không.
Tôi là Priya, mười bảy tuổi. Chúng tôi chuyển đến Harwick vào tháng Mười vì công việc của bố. Tôi đã từng là một cô gái rực rỡ, thích kết bạn, thích chạy bộ trên con đường mòn sau sân vận động mỗi sáng, và có lẽ là thích cả Caden – cậu bạn đã cho tôi mượn áo khoác khi lò sưởi ở lớp bị hỏng. Nhưng đó là chuyện của một kiếp sống khác. Trước khi cơ thể tôi bắt đầu bị tước đoạt.
Sự rời bỏ của những sợi tóc
Mọi chuyện bắt đầu từ giữa tháng Mười Một. Trong làn nước ấm của vòi hoa sen, tay tôi bỗng đầy nghẹt những sợi đen dài – khoảng ba mươi hoặc bốn mươi sợi tóc rụng rời khỏi da đầu chỉ sau một lần vuốt. Tôi tự trấn an mình rằng đó là do áp lực từ ngôi trường mới, từ thành phố mới. Tôi uống thêm nước, đổi dầu gội, nhưng sự thật thì lạnh lẽo hơn thế nhiều.
Đến tháng Mười Hai, những sợi tóc không còn rụng nữa, chúng đang "đào tẩu". Chúng nằm vương vãi trên gối theo hình dáng cái đầu tôi mỗi sáng thức dậy. Và rồi, một mảng hói kích thước bằng đồng đô la bạc xuất hiện phía trên tai trái. Tôi giấu nó đi, giấu cả nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm trí mình.
Nụ cười mục rữa và sự hiện diện của Mara
Kế đến là nướu răng. Tôi bắt đầu nhổ ra những ngụm nước hồng nhạt mỗi sáng. Bác sĩ nha khoa dùng từ "recession" (tụt lợi) với vẻ mặt bối rối. Ông ấy chưa từng thấy ai ở độ tuổi mười bảy lại bị tụt lợi nghiêm trọng và hung hãn đến thế. Tôi đứng trước gương, bất lực nhìn nụ cười của chính mình biến dạng thành một thứ gì đó sai lệch, như thể da thịt đang cố co rút lại để lộ ra khung xương bên dưới.
Đó cũng là lúc tôi nhận ra Mara. Cô ta ở trong lớp Hóa học của tôi, lặng lẽ như một món đồ nội thất cũ kỹ. Nhưng từ tháng Giêng, ánh mắt của cô ta bắt đầu dán chặt vào tôi. Không phải cái nhìn thoáng qua, mà là sự chú ý kinh tởm như thể đang chiêm ngưỡng một vụ tai nạn xe hơi. Mara nhìn tôi trong căng tin, ngoài hành lang, và cả trong thư viện với một vẻ mặt khiến tôi rùng mình: đó không phải là tội lỗi, mà là sự hài lòng của một kẻ đang ngắm nhìn "thứ mình tạo ra" đang vận hành.
Con mắt nước trà và chiếc hộp của bà ngoại
Đỉnh điểm của cơn ác mộng là vào tháng Ba. Mắt trái của tôi bắt đầu chảy nước liên tục, rồi dần dần, nó mất đi sắc tố. Màu nâu đậm biến thành màu nước trà nhạt, rồi nhạt dần cho đến khi nó trở nên trong suốt. Các chuyên gia y tế hoàn toàn bất lực. Tôi có một thư mục trong điện thoại chứa 47 bức ảnh y tế và 6 lá thư giới thiệu nhưng không một ai đưa ra được chẩn đoán chính xác. Họ gọi nó là idiopathic – một cách nói hoa mỹ của việc "chúng tôi không biết chuyện quái gì đang xảy ra".
Trong nỗi tuyệt vọng, tôi gọi cho dì mình ở Bangalore. Qua màn hình điện thoại, dì tôi – người luôn giữ lá sầu đâu trên cửa để đuổi tà – đã chết lặng khi nhìn thấy con mắt của tôi. Dì hỏi tôi một câu làm máu trong người tôi đông cứng: "Có đứa con gái nào ở trường muốn thứ con đang có không? Nó đã chạm vào đồ vật nào của con chưa?"
Tôi nhớ đến chiếc áo cardigan mình đã mất vào tháng Mười Một. Tôi nhớ đến những trang nhật ký của Mara bị phát tán sau đó – những dòng chữ tỉ mỉ, bệnh hoạn về cách tước đoạt sự sống của một người khác bằng thứ gì đó từ chiếc hộp mà bà ngoại cô ta để lại.
Hồi kết không có lời giải
Gia đình tôi đã chuyển đi. Tôi học một ngôi trường mới, cách xa Harwick và những ánh mắt rình rập. Tóc tôi đang mọc lại, mỏng manh như tóc trẻ sơ sinh. Nướu răng đã ổn định. Nhưng con mắt trái của tôi... nó vẫn mang màu của nước lèo lạt lẽo. Bác sĩ nói nó có thể sẽ mãi như thế.
Đôi khi, trong sự tĩnh lặng của màn đêm, con mắt trong suốt ấy thấy được những thứ mà con mắt bình thường không thể thấy. Nó nhìn thấy những bóng ma của sự thèm khát, nhìn thấy sợi dây liên kết vô hình vẫn đang rung lên từ phía Harwick, nơi Mara vẫn còn đó, vẫn đang sống với những gì cô ta đã đánh cắp từ tôi.
Tôi vẫn chưa sẵn sàng để kể về những gì con mắt đó đang nhìn thấy...
Mara đã dùng cách nào để hãm hại Priya?
Thông qua những trang nhật ký được tìm thấy, Mara đã sử dụng một ma thuật cổ xưa liên quan đến vật dẫn (chiếc áo cardigan của Priya) và một chiếc hộp bí ẩn do bà ngoại để lại để thực hiện nghi lễ "tước đoạt" thể xác.
Tại sao các bác sĩ tại Harwick không tìm ra bệnh của Priya?
Vì đây không phải là một căn bệnh sinh học thông thường mà là sự hao mòn do tác động tâm linh/lời nguyền, khiến các triệu chứng như rụng tóc, tụt lợi và biến đổi màu mắt không tuân theo bất kỳ tiền lệ y khoa nào.
Hiện trạng của Priya sau khi rời khỏi Harwick như thế nào?
Cơ thể Priya đang dần hồi phục nhưng con mắt trái của cô vẫn bị biến đổi vĩnh viễn thành màu trong suốt và bắt đầu có khả năng nhìn thấy những thực thể ở chiều không gian khác.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
