Một cuộc gặp gỡ định mệnh bên bờ hồ biến thành cơn ác mộng khi thực tại và cõi âm giao thoa. Liệu người tình Bumble của bạn có phải là con người?

Khi đốm đỏ của điếu thuốc là thứ ánh sáng duy nhất còn sót lại bên bờ hồ tĩnh lặng, tôi đã lầm tưởng đó là một đêm trăng tròn hoàn hảo. Nhưng sự bình yên ấy chỉ là lớp mặt nạ của quỷ dữ. Mặt nước vốn phẳng lặng như gương đột ngột rung động, và từ tâm điểm của những vòng sóng ấy, một hình hài hiện ra, bước đi trên mặt nước như thể đó là khối thủy tinh rắn chắc.
Sự hiện diện từ cõi âm
Cô ta không bơi, cũng không chìm. Cô ta bước đi. Từng bước chậm rãi hướng thẳng về phía tôi trong bộ váy trắng muốt tỏa sáng dưới ánh trăng. Tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt ấy—nó là một bóng mờ nhòe nhoẹt, liên tục thay đổi—ngoại trừ đôi mắt. Đôi mắt ấy to tròn, phát sáng và khóa chặt lấy linh hồn tôi. Bản năng gào thét, tim tôi đập loạn xạ như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Tôi vứt điếu thuốc và tháo chạy.
Trên đường về, tôi phải băng qua nghĩa trang cũ nằm ngay sát nhà. Trong đêm trăng tròn nghiệt ngã này, những bóng ma của những tấm bia đá như đang sống dậy. Một nỗi khiếp đảm nghẹt thở bao trùm lấy tôi: nếu tôi vượt qua cổng nghĩa trang kia, tôi sẽ chết. Nhưng chân tôi vẫn chạy, chạy cho đến khi thấy bóng dáng người bảo vệ căn hộ.
"Thưa ngài, ngài vừa đi đâu về mà mồ hôi đầm đìa và hoảng loạn thế này?" Người bảo vệ hỏi, khuôn mặt ông ta biến sắc khi nghe tôi kể về bờ hồ. Ông ta thì thầm trong hơi thở run rẩy: "Đừng quay lại đó. Ngài không nên ở đó tối nay. Một người phụ nữ đã tự sát ở cái hồ đó ngay ngày hôm qua."
Người tình hoàn hảo hay cái bẫy chết người?
Sáng hôm sau, nỗi sợ tan biến như một cơn ác mộng mông lung. Bạn bè tôi cười nhạo câu chuyện đó, họ bảo tôi đã hút thứ gì đó quá nặng đô. Để giải khuây, tôi mở ứng dụng Bumble. Và đó là lúc tôi gặp cô ấy—người con gái xinh đẹp nhất tôi từng thấy.
Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức chóng mặt. Phản ứng hóa học giữa chúng tôi mãnh liệt đến mức tôi quên sạch bóng ma bên hồ. Chỉ trong vòng đúng một tuần lễ, cô ấy đã dọn đồ về ở chung căn hộ với tôi. Cô ấy là hình mẫu bạn gái hoàn hảo, luôn miệng nói yêu tôi hơn bất cứ thứ gì trên đời. Nhưng rồi, những mảnh ghép kỳ dị bắt đầu xuất hiện.
Đầu tiên là chiếc điện thoại của tôi biến mất, chỉ để được tìm thấy bên trong lò vi sóng. Cô ấy xấu hổ thú nhận mình bị mộng du nghiêm trọng. Tiếp đó là những đêm tôi tỉnh giấc, thấy cô ấy đứng trong bóng tối nhà bếp, cười khúc khích một cách dị hợm, một âm thanh khiến da gà tôi nổi lên từng trận. Khi bị phát hiện, cô ấy lập tức chuyển sang trạng thái đờ đẫn như người đang ngủ.
Đỉnh điểm của sự kinh tởm là khi mùi nước hồ tù đọng nồng nặc sộc lên trong hành lang. Một thứ mùi thối rữa, ẩm ướt bám lấy không khí. Nhưng khi tôi hỏi, cô ấy chỉ mỉm cười và bảo tôi đang tưởng tượng. Bạn bè tôi đến chơi, cô ấy vẫn là người tình tuyệt vời. Nhưng ngay khi cánh cửa đóng lại, chiếc mặt nạ rơi xuống.
Bản tình ca của sự ăn thịt
Tôi trở thành tù nhân trong chính ngôi nhà của mình. Khi tôi tuyên bố sẽ rời đi, cô ấy không khóc. Cô ấy chỉ cười ngọt ngào và bảo tôi cứ tự nhiên. Nhưng khoảnh khắc tôi bước chân ra cửa, cơ thể cô ấy bắt đầu vặn vẹo theo những cách không tưởng—những khớp xương gãy gập, đôi mắt giãn to vô hồn. Bản năng sinh tồn buộc tôi phải lùi lại và khóa chặt mình trong phòng ngủ.
Giờ đây, trong bóng tối đặc quánh, tôi gõ những dòng chữ cuối cùng lên diễn đàn. "Cô ấy không phải con người. Cô ấy nói yêu tôi đến mức muốn ăn thịt tôi, để chúng tôi có thể bên nhau mãi mãi trong bụng cô ấy."
RẦM.
Tiếng gõ cửa đầu tiên vang lên. Nặng nề và ướt át. RẦM. RẦM. RẦM. Âm thanh của da thịt va đập vào gỗ. Sau đó là tiếng nứt vỡ chói tai. Cánh cửa buồng ngủ nổ tung. Dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ, cô ấy đứng đó. Vẻ đẹp biến mất, chỉ còn lại bóng mờ nhòe và đôi mắt phát sáng. Trên tay phải của cô ấy là con dao làm bếp bằng bạc sáng loáng.
"Em yêu anh nhiều lắm," cô ấy thì thầm, giọng nói vang vọng tiếng nước chảy nhỏ giọt từ vực sâu thăm thẳm.
Người phụ nữ dưới hồ là ai?
Theo lời người bảo vệ, đó là một phụ nữ đã tự sát ngay ngày hôm qua tại hồ nước. Tuy nhiên, thực thể này dường như có khả năng thâm nhập vào thế giới hiện đại thông qua các ứng dụng như Bumble để tìm kiếm nạn nhân.
Tại sao nạn nhân không thể trốn thoát khỏi căn hộ?
Thực thể này sử dụng nỗi sợ hãi và sự thao túng không gian. Khi nạn nhân cố gắng rời đi, cô ta lộ nguyên hình với những chuyển động phi nhân tính, biến hành lang thành vùng chết chóc khiến nạn nhân bị tê liệt bởi bản năng sinh tồn.
Dấu hiệu nhận biết thực thể "Lady of the Lake" là gì?
Các dấu hiệu bao gồm: Mùi nước hồ tù đọng bất thường, thói quen giấu đồ vật trong lò vi sóng, tiếng cười khúc khích dị hợm khi "mộng du" và đôi mắt to phát sáng trong bóng tối.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Người dùng songokuitsover9000


![Tiếng Thì Thầm Từ Vực Thẳm: Đừng Mở Mắt [Phần 2]](https://i.ibb.co/v4wSdrCV/d11e0d7c601b.jpg)
