Khám phá bí ẩn kinh hoàng về thực thể xâm lấn trong đầm lầy phía Nam, nơi 12 người đàn ông đối đầu với nỗi sợ cổ xưa và cái chết tàn khốc.

Nó ám ảnh bạn, cái mùi đó. Một sự ngọt ngào bệnh hoạn của thịt cháy sém hòa lẫn trong không khí đặc quánh của buổi trưa hè. Có những thứ bóng tối che giấu mà ánh sáng ban ngày chẳng bao giờ nên chạm tới.
Vào tháng 7 năm ngoái, tôi được thuê để phát quang một dải đất đầm lầy tại một thị trấn hẻo lánh miền Nam. Công việc tưởng chừng đơn giản: hạ gục những gã khổng lồ xanh để nhường chỗ cho một khu mua sắm ngoại ô hiện đại. Nhưng những kẻ ký hợp đồng đã giấu nhẹm đi một sự thật. Họ hẳn phải biết về "Nó". Làm sao họ có thể không biết khi đội ngũ 12 người đàn ông của tôi lần lượt bước vào miệng cọp?
Bóng ma dưới lớp vỏ cổ thụ
Đầm lầy là một mê cung của bùn lầy trơn trượt và những cái bẫy thiên nhiên giấu dưới gốc cây bách cổ thụ. Với hơn 20 năm vận hành máy móc và 10 năm làm kỹ thuật viên trưởng, tôi ngỡ mình đã nếm đủ mùi đời. Nhưng không.
Tai họa bắt đầu khi Cam, một gã lính mới ngoài 20 tuổi đầy nhiệt huyết nhưng vụng về, vô tình làm đổ một thân cây mục. Khi tôi tiến lại gần để khiển trách cậu ta, tôi thấy nó: một con nhện kỳ quái, mang vằn vàng đen trên bụng và những cái chân vằn vện bám trên lưng áo Cam. Tôi đã gạt nó đi, không hề biết rằng mình vừa xua đuổi kẻ tiên phong của một đội quân xâm lược.
Khi hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời như màu mứt cam, Dan – cánh tay phải của tôi – dẫn tôi đến trước một cây bách khổng lồ ở phía bắc. Nó vĩ đại đến mức nếu thân cây có một hốc hở, hai chúng tôi có thể chui lọt thỏm vào trong. "Cây vẫn còn sống, rất chắc chắn", Dan vừa nói vừa đá mạnh vào gốc cây. Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một vết châm sắc lẹm ở cổ. Một con nhện cùng loài với con trên áo Cam đã đánh dấu tôi.
Dan cười khẩy, gọi chúng là "loài xâm lấn" từ hải ngoại, một phần của những thuyết âm mưu mà gã thường đọc trên mạng. Gã nghiến nát con nhện dưới gót ủng, để lại một vệt dịch đen tởm lợm trên mặt đất. Đó là sai lầm cuối cùng của gã.
Mạng lưới của sự hãi hùng
Trên đường về, bóng tối bao trùm lấy chúng tôi như một tấm liệm. Những sợi dây trắng muốt, dày như dây leo núi, giăng ngang lối đi. Dan vấp ngã, bị kéo lê đi bởi những bàn tay vô hình. Rồi, giữa không gian tĩnh mịch, một tiếng hét vang lên – một tiếng braying nghẹn ngào, ướt át.
Luồng sáng đèn pin soi thẳng vào một con nai đuôi trắng. Nó không nằm dưới đất. Nó đang treo lơ lửng cách mặt đất 5-6 feet, vùng vẫy trong vô vọng. Khi tôi cố gắng giải cứu nó, tôi nhận ra một sự thật kinh hoàng: lớp da trên lòng bàn tay tôi đã bị tước đi khi chạm vào sợi dây tơ ấy. Nó không phải là dây thừng. Nó là tơ nhện mang tính axit.
Rồi Dan biến mất. Gã bị kéo tuột lên vòm lá như một con búp bê vải. Khi tôi tìm thấy gã, khuôn mặt gã nhợt nhạt, treo lơ lửng ngay trước mắt tôi. Và rồi, "Nó" xuất hiện.
Từ trên cao, một thực thể từ chối mọi quy luật sinh học hạ mình xuống. Một nửa thân trên là một người phụ nữ xinh đẹp nhưng trống rỗng, khuôn mặt nứt nẻ như mặt nạ sứ. Nhưng bên dưới vòng eo ấy là một cái bụng nhện khổng lồ, bóng loáng, to bằng cả chiếc xe tải của tôi. Những cái chân gai góc bám chặt vào mạng lưới tơ giăng kín lối.
Tôi đã thấy Cam. Cậu ta không còn là người nữa. Con quái vật áp môi mình vào môi cậu ta – không phải nụ hôn, mà là một sự niêm phong. Tôi nghe tiếng "ực, ực" rợn người, tiếng thịt tách khỏi xương. Cam xẹp xuống như một chiếc túi rỗng. 12 người đàn ông, toàn bộ đội ngũ của tôi, đều ở đó, bị ướp xác trong những cái kén trắng đục.
Lời thì thầm từ hư vô
Trong cơn tê liệt, tôi nghe thấy giọng nói của nó rung động qua mạng nhện, truyền thẳng vào đại não:
"Xa lắm... Chính những kẻ như ngươi đã mang ta rời khỏi nhà. Ngươi đang cướp đi nơi này... Ta nhớ những cái cây của ta... Ta nhớ con của ta..."
Một nỗi buồn ập đến, nhưng mùi máu của bạn bè tôi trên môi nó đã đánh thức bản năng sinh tồn. Giữa lúc cái chết cận kề, một ngọn lửa bùng lên. Dan, trong hơi thở cuối cùng, đã dùng chiếc bật lửa của mình thiêu rụi mạng lưới. "Chạy đi!", gã hét lên trước khi những chiếc răng nanh khổng lồ nghiền nát sự sống cuối cùng của gã.
Tôi chạy. Tôi chạy cho đến khi phổi đau xé và máu trào ra trong cổ họng. Khi ánh bình minh ló dạng, tôi đứng trước chiếc xe tải trống rỗng của Dan. Tôi đặt một lon bia lạnh lên thùng xe gã, như một lời từ biệt muộn màng.
Dự án shopping center vẫn tiếp tục, nhưng dưới nền móng của nó, liệu những quả trứng của "loài xâm lấn" có đang chờ đợi ngày nảy nở? Câu trả lời nằm lại trong bóng tối của những cây bách cổ thụ.
Thực thể trong câu chuyện là loài gì?
Dựa trên mô tả, đây là một thực thể lai giữa người và nhện (Arachne), có khả năng ngoại cảm và sử dụng tơ nhện có tính axit mạnh để săn mồi. Nhân vật Dan gọi đây là "loài xâm lấn" có nguồn gốc từ nước ngoài.
Số phận của 12 công nhân đội của Jerry ra sao?
Toàn bộ 12 người đàn ông trong đội phát quang đã bị thực thể này bắt giữ. Cam và Dan được xác nhận đã chết, những người còn lại bị mummified (ướp xác) trong kén tơ để làm thức ăn dần cho sinh vật.
Tại sao thực thể này lại tấn công con người?
Ngoài bản năng săn mồi, thực thể này biểu lộ sự thù hận thông qua giao tiếp ngoại cảm, cho rằng con người đã bắt cóc nó khỏi quê hương và hiện đang phá hủy "nhà mới" (đầm lầy) của nó.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - An Invasive Species
|


