Những gói hàng không tên, những lời tiên tri rợn người và một người hàng xóm bí ẩn. Liệu đây có phải là khởi đầu của một lời nguyền đã chuyển giao?

Tôi không biết liệu có ai thực sự tin vào câu chuyện này không, hay chỉ đơn thuần nghĩ rằng đây là sản phẩm của một trí óc bị ám ảnh bởi bóng đêm. Nhưng tôi phải kể. Phải trút bỏ gánh nặng kinh hoàng đang đè nén lấy tâm trí tôi suốt mấy tuần qua, kể từ khi những điều kỳ lạ bắt đầu cuộn xoáy trong tòa nhà cũ kỹ này. Tôi sống một mình, trên tầng ba, trong một căn hộ nhỏ bé mà tôi từng gọi là tổ ấm an yên. Sự yên tĩnh ở đây từng là niềm an ủi, giờ đây nó trở thành một vách ngăn mỏng manh giữa tôi và tiếng thì thầm của hư vô. Người hàng xóm đối diện, Mr. Mehra, là một ông cụ hiền lành, lặng lẽ. Chúng tôi hiếm khi trao đổi nhiều hơn một lời chào buổi sáng chiếu lệ, một cái gật đầu vô hồn nơi hành lang mờ tối. Cho đến khi, những gói hàng bí ẩn bắt đầu đến.
Khi số phận gõ cửa
Khoảng hai tuần trước, khi ánh chiều tà vừa đổ bóng xuống những ô cửa sổ, tôi trở về sau một ngày dài làm việc mệt mỏi. Một vật thể nhỏ bé, không tên không tuổi, nằm yên vị trước ngưỡng cửa căn hộ của tôi. Không địa chỉ người gửi, chỉ vỏn vẹn địa chỉ của tôi, được viết bằng một nét chữ ngay ngắn, lạnh lẽo. Tôi thoáng nghĩ mình đã quên mất một đơn hàng nào đó. Chuyện vặt vãnh mà.
Bên trong, tôi tìm thấy một cây bút mực đen. Một cây bút bình thường, không chút đặc biệt, nhưng đi kèm với nó là một tờ giấy ghi chú. Nét mực đen tuyền, giống như cây bút, khắc lên dòng chữ:
“Bạn sẽ cần cái này vào ngày mai.”
Tôi bật cười khẩy, cố gắng xua đi cảm giác gai người. Chắc hẳn một người bạn nào đó đang bày trò trêu chọc. Nhưng rồi, ngày hôm sau, tại công ty, một sự kiện kỳ lạ đã xảy ra. Sếp tôi, với vẻ mặt gấp gáp, yêu cầu mọi người ký gấp một số tài liệu khẩn cấp. Máy in văn phòng đột ngột đình trệ, buộc chúng tôi phải điền thủ công. Và đúng vậy, cây bút mực duy nhất tôi mang theo, chiếc bút nằm lẻ loi trong túi áo khoác của tôi, chính là cây bút đến từ gói hàng bí ẩn kia. Vẫn còn quá sớm để gọi là ám ảnh, nhưng hạt giống của sự tò mò đã bắt đầu nảy mầm.
Lời tiên tri thầm lặng
Đêm tiếp theo, cái bóng đêm nặng nề dường như lại mang theo một thông điệp khác. Một gói hàng nữa, giống hệt cái trước, nằm yên vị trước cửa nhà tôi. Lần này, bên trong là một cục sạc điện thoại. Và một lời ghi chú, lần này sắc lạnh hơn, khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng:
“Pin của bạn sẽ cạn đêm nay.”
Lời cảnh báo này thực sự khiến tôi sững lại. Nhưng một lần nữa, tôi lại cố gắng gạt bỏ nó như một trò đùa tinh vi nào đó. Mãi cho đến đêm đó, khi kim đồng hồ điểm khoảng 11 giờ, màn hình điện thoại của tôi nhấp nháy hai phần trăm pin cuối cùng. Tôi mới chợt nhận ra mình đã để quên cục sạc ở công ty. Cục sạc duy nhất trong căn hộ tối om lúc này chính là cục sạc từ gói hàng bí ẩn ấy. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Sự tò mò trong tôi không còn là một hạt giống nữa, nó đã là một cái cây vươn rễ sâu vào nỗi sợ hãi.
Bí ẩn vùi lấp của Mr. Mehra
Ánh nắng ban mai không xua đi được mây mù trong tâm trí tôi. Sáng hôm sau, tôi quyết định đối mặt với một câu hỏi mà tôi biết mình phải hỏi. Tôi tìm gặp Mr. Mehra ở hành lang, giọng nói cố giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. "Mr. Mehra, ông có thấy ai để gói hàng trước cửa nhà tôi không?"
Ông ấy trông bối rối. Ánh mắt ông lướt qua tôi, như thể đang tìm kiếm một lời giải thích cho câu hỏi lạ lùng của tôi. “Gói hàng ư?” ông hỏi lại, giọng khàn khàn. Tôi kể cho ông nghe mọi chuyện, từ cây bút mực đến cục sạc điện thoại, và những lời ghi chú rợn người. Ông ấy chỉ lắc đầu, vẻ mặt biến sắc dần thành một nỗi lo âu khó tả.
“Không biết gì cả,” ông nói, giọng thì thầm. “Nhưng nếu cô tìm thấy một cái khác, đừng mở nó ra.”
Phản ứng đó không chỉ kỳ lạ, nó còn ghê rợn. “Tại sao?” tôi hỏi, cảm giác bất an dâng trào. Ông ấy không trả lời trực tiếp. Chỉ nhìn xa xăm vào khoảng không vô định nơi cuối hành lang, và nói, “Có những thứ tốt hơn hết là đừng mở ra.”
Tôi cố nở một nụ cười xòa, nhưng trái tim tôi đã co thắt lại vì sợ hãi. Lời cảnh báo đó, cái vẻ mặt đầy ám ảnh của ông cụ, đã in sâu vào tâm trí tôi. Và đúng như một lời nguyền, chính đêm đó, một gói hàng nữa lại xuất hiện.
Giữa bóng đêm và tiếng đổ vỡ
Gói hàng thứ ba nặng hơn hẳn. Tôi do dự, nhớ lại lời Mr. Mehra, nhưng một lực vô hình nào đó đã thúc đẩy tôi mở nó ra. Bên trong là một chiếc đèn pin nhỏ. Và lời ghi chú cuối cùng, lời ghi chú đã đẩy tôi vào vực thẳm của nỗi kinh hoàng:
“Đêm nay, bạn sẽ nghe thấy một điều gì đó.”
Tôi suýt chút nữa đã ném chiếc đèn pin đi, bỏ mặc gói hàng cùng những lời tiên tri rợn người. Tôi lên giường, cố gắng ép mình ngủ, nhưng từng tế bào thần kinh đều căng thẳng chờ đợi. Khoảng 3 giờ sáng, một tiếng đổ vỡ lớn, chói tai, xé tan màn đêm yên tĩnh, vang lên từ phía hành lang căn hộ của tôi. Ngay lập tức, điện trong toàn bộ tòa nhà vụt tắt. Mọi thứ chìm trong một bóng tối mịt mùng, đặc quánh, nuốt chửng mọi âm thanh.
Cơn sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi mò mẫm trong bóng tối, tay run rẩy vớ lấy chiếc đèn pin từ gói hàng và bật nó lên. Tia sáng yếu ớt của nó là thứ duy nhất chống lại màn đêm nuốt chửng. Tôi hé cửa, ánh đèn pin lia nhẹ ra hành lang. Và đó là lúc tôi thấy Mr. Mehra.
Ông ấy đứng đó, ở hành lang tối om, ngay đối diện cửa nhà tôi. Lặng lẽ. Bất động. Ánh mắt vô hồn của ông ta nhìn chằm chằm vào cánh cửa, vào chính tôi. Tôi hỏi ông có nghe thấy tiếng động không, giọng run rẩy như sắp vỡ ra. Ông không trả lời. Chỉ nhìn xuống chiếc đèn pin trên tay tôi, một nụ cười nhạt nhẽo, rùng rợn hé nở trên môi, và khẽ thốt lên:
“Tốt. Cô đã mở nó ra.”
Tôi hỏi ông ấy có ý gì. Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả gánh nặng của thời gian và những bí mật bị chôn vùi. Ông xoa trán, như thể đang cố gắng xua đi một cơn ác mộng dai dẳng. Rồi ông nói một điều mà cho đến giờ, nó vẫn ám ảnh tôi từng giây, từng phút. Một lời tiết lộ đã mở ra cánh cửa đến một vực thẳm khác, một bí mật đã cũ mèm như chính tòa nhà này.
“Giờ đến lượt cô nhận những gói hàng đó rồi.”
Cả thế giới xung quanh tôi dường như sụp đổ. “Điều đó có nghĩa là gì?” tôi thì thầm, tiếng nói lạc đi trong cổ họng. Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy sự phân vân, như thể đang cân nhắc xem liệu có nên trao gánh nặng này cho tôi hay không. Cuối cùng, ông hạ giọng, kể về một quá khứ mà tôi chưa từng biết, một lời nguyền đã tồn tại trước khi tôi đặt chân đến đây.
“Trước khi cô chuyển đến… tôi từng là người nhận chúng.”
Ông ấy nói. Và trong bóng tối mịt mùng, tiếng nói đó vang vọng như một hồi chuông tử thần, báo hiệu rằng tôi đã bước vào một vòng xoáy không lối thoát, một trò chơi định mệnh mà tôi không hề hay biết. Giờ đây, mỗi tiếng gõ cửa, mỗi cái bóng in hằn trước ngưỡng cửa đều trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi, bởi tôi biết, số phận của tôi đã được định đoạt bởi những gói hàng không tên, những lời tiên tri ghê rợn và một lời nguyền truyền đời đầy bí ẩn.
Những gói hàng bí ẩn đến từ đâu?
Nguồn gốc của những gói hàng không được tiết lộ, chúng xuất hiện một cách thần bí, chỉ mang địa chỉ của người nhận mà không có thông tin người gửi.
Mr. Mehra biết gì về những gói hàng này?
Mr. Mehra là người nhận các gói hàng tương tự trước đây. Ông hiểu rõ tính chất kỳ lạ và nguy hiểm của chúng, thậm chí còn cảnh báo người kể chuyện không nên mở gói hàng thứ ba.
Lời tiên tri trong các gói hàng có ý nghĩa gì?
Các lời tiên tri đều dự đoán chính xác những sự kiện nhỏ nhưng quan trọng sẽ xảy ra trong ngày của người kể chuyện, từ việc cần bút, hết pin điện thoại cho đến tiếng động lớn trong đêm.
Tại sao Mr. Mehra lại nói "Giờ đến lượt cô nhận những gói hàng đó rồi"?
Câu nói này ám chỉ rằng việc nhận các gói hàng không phải là ngẫu nhiên mà là một "sự chuyển giao" bí ẩn, có thể là một lời nguyền hoặc một trách nhiệm đáng sợ được truyền từ người này sang người khác.
Người kể chuyện sẽ phải đối mặt với điều gì tiếp theo?
Với lời tiết lộ của Mr. Mehra, người kể chuyện giờ đây đã trở thành người nhận tiếp theo của những gói hàng bí ẩn, và cô ấy có thể sẽ phải đối mặt với những lời tiên tri và những sự kiện rùng rợn tương tự mà Mr. Mehra đã trải qua.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
