Một người đàn ông tuyệt vọng nỗ lực dùng chiếc đồng hồ ma quái để cứu người vợ quá cố, nhưng cái giá phải trả là sự tồn tại của chính anh ta.

Nỗi đau không đến như một cơn bão, nó đến như một làn sương lạnh lẽo, thấm qua da thịt rồi đóng băng cả tâm hồn. Đôi chân tôi khuỵu xuống. Lưng tôi trượt dài trên bức tường bệnh viện lạnh lẽo, để mặc cho sự thảm hại của bản thân phơi bày trước những ánh mắt xa lạ. Thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên câm lặng, chỉ còn tiếng vọng kinh hoàng từ đôi môi vị bác sĩ kia cứa nát thực tại của tôi.
Nụ hôn của Tử thần
“Bella… cô ấy đã đi rồi.” Năm từ. Chỉ năm từ đơn giản nhưng đủ sức nặng để nghiền nát một vương quốc. Bella của tôi. Người vợ xinh đẹp, thông minh và dịu dàng nhất thế gian đã rời bỏ cõi đời này. Tôi cuộn tròn trên sàn nhà, để mặc tiếng nức nở vỡ ra trong lồng ngực. Trong bóng tối của ký ức, tôi tìm về đêm đầu tiên chúng tôi gặp nhau — một bữa tiệc ồn ào, ngột ngạt mà tôi chưa bao giờ muốn tham dự. Chúng tôi đã gặp nhau trong văn phòng của một người bạn, hai kẻ cô độc đang trốn chạy thế giới, và rồi chúng tôi "khớp" vào nhau như hai mảnh ghép thất lạc.
Tôi ước mình có thể quay lại khoảnh khắc đó. Tôi ước mình có thể đánh đổi linh hồn để được nhìn thấy đôi mắt ấy một lần nữa.
“Tôi nghĩ mình có thể giúp ông điều đó.” Một giọng nói vang lên, lạnh lẽo như tiếng kim loại chạm vào băng giá.
Kẻ buôn bán thời gian
Tôi ngước nhìn. Trước mắt tôi là một gã đàn ông cao lớn, nước da tái nhợt kỳ quái, mái tóc đen bóng mượt chải chuốt và khoác trên mình bộ suit đen không một nếp nhăn. Hắn chìa ra một chiếc đồng hồ bấm giờ bạc cũ kỹ. Tôi cứ ngỡ mình đang ảo giác, nhưng khi tôi chớp mắt, gã đàn ông đã biến mất, chỉ còn lại chiếc đồng hồ nằm im lìm trên sàn kèm theo một mảnh giấy ghi chú đầy ám ảnh.
Mảnh giấy viết: “Chiếc đồng hồ này có thể đưa ông về một thời điểm trong quá khứ. Hãy xoay mặt số khi đang tập trung vào ký ức. Để du hành, hãy nhấn nút bên cạnh. Để trở về, hãy nhấn một lần nữa.” Nhưng ở dòng cuối cùng, phần cảnh báo đã bị nhòe đi: “LƯU Ý: Một khi—”
Tôi đã không đọc hết. Sự tuyệt vọng không cho phép tôi thận trọng.
Vòng lặp của sự khước từ
Tôi xoay mặt số, tâm trí cuồng loạn với hình ảnh Bella trong đêm đầu tiên ấy. Tiếng đồng hồ rít lên một âm thanh khô khốc. Một luồng gió mạnh xé toạc không gian, cảm giác như cơ thể tôi bị nghiền nát rồi khâu lại trong nháy mắt. Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang đứng ở ngưỡng cửa văn phòng năm xưa. Và kia... Bella đang đứng đó.
“BELLA!” Tôi gào lên, lao đến ôm chầm lấy cô ấy, siết chặt như thể muốn khảm cô ấy vào da thịt mình. Nhưng thay vì vòng tay ấm áp, tôi nhận lại một tiếng thét thất thanh.
“BUÔNG TÔI RA! Làm sao anh biết tên tôi?!” Ánh mắt Bella nhìn tôi đầy sợ hãi. Đó không phải là ánh mắt của người vợ nhìn chồng, mà là của một nạn nhân nhìn kẻ biến thái. Cô ấy vùng chạy khỏi căn phòng, để lại tôi ngơ ngác giữa thực tại đã bị bẻ cong.
Hoảng loạn, tôi bấm nút quay về. Tôi lại thấy mình trên sàn bệnh viện, nhưng có gì đó đã thay đổi. Vị bác sĩ năm xưa bước qua tôi, ông ta đi đến phía một người đàn ông lạ mặt đang ngồi ở ghế chờ và thốt lên đúng câu nói ấy: “Bella… cô ấy đã đi rồi.”
Trong thực tại mới này, tôi đã trở thành một kẻ xa lạ. Tôi không còn là chồng cô ấy nữa. Kẻ đang đau khổ kia mới là người cùng cô ấy đi hết đoạn đường đời. Tôi điên cuồng nhấn nút, một lần, mười lần, và rồi đến lần thứ 30. Mỗi lần quay lại, tôi đều cố gắng sửa chữa, nhưng kết quả luôn là một Bella kinh hãi hoặc một thực tại mà cô ấy chưa bao giờ biết đến cái tên của tôi.
Sự im lặng của hư vô
Trong cơn thịnh nộ và tuyệt vọng tột cùng, tôi ném chiếc đồng hồ vào tường. Nó vỡ tan thành ngàn mảnh bạc vụn. Ngay lúc đó, trái tim tôi đông cứng khi nhận ra dòng chữ cuối cùng trên mảnh giấy: “LƯU Ý: Một khi ông quay lại, hiện tại sẽ không bao giờ giống như cũ.”
Tôi đã đánh mất cả cái chết của cô ấy. Tôi đã đánh mất quyền được đau khổ vì cô ấy. Trong thế giới này, Bella không phải của tôi. Cô ấy chưa bao giờ là của tôi. Tôi không còn được phép mang nỗi ám ảnh về cô ấy nữa, mà chỉ có thể bị ám ảnh bởi cái ký ức về một thời điểm mà tôi từng được cô ấy yêu thương.
Một bóng đen cao lớn đổ sụp xuống lưng tôi. Tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau, lạnh thấu xương tủy. Giao ước đã hoàn tất, và tôi chính thức trở thành kẻ vô hình trong chính cuộc đời mình.
Bí ẩn về chiếc đồng hồ thời gian
Tại sao Bella lại không nhận ra nhân vật chính khi anh ta quay về quá khứ?
Theo ghi chép của nhân chứng Brilliant_Abalone431, việc du hành thời gian đã can thiệp vào dòng sự kiện gốc. Khi nhân vật chính đột ngột xuất hiện và có hành động quá khích, anh đã phá hỏng khoảnh khắc "click" tự nhiên giữa hai người, dẫn đến việc họ không bao giờ nảy sinh tình cảm.
Người đàn ông mặc suit đen là ai?
Trong các giai thoại kinh dị về thời gian, thực thể này thường được coi là một "Kẻ thu thập linh hồn" hoặc một ác quỷ thích đùa giỡn với nỗi đau của con người. Hắn cung cấp công cụ để họ tự hủy hoại thực tại của chính mình.
Điều gì xảy ra sau khi chiếc đồng hồ bị vỡ?
Việc phá hủy chiếc đồng hồ đồng nghĩa với việc đóng băng thực tại hiện tại. Nhân vật chính bị kẹt vĩnh viễn trong một thế giới nơi anh tồn tại nhưng không có bất kỳ mối liên hệ nào với người mình yêu, một hình phạt tàn khốc hơn cả cái chết.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - r/nosleep



