Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại bệnh viện Lakeland Health, nơi bác sĩ Vice chờ đợi bệnh nhân Jack Kraymore với những nụ cười vặn vẹo và bí mật chết người.
Khi tôi bước qua cánh cửa của Lakeland Health Hospital, bệnh viện lớn nhất tiểu bang, một luồng không khí đặc quánh mùi tẩy rửa sộc thẳng vào phế quản. Nó không phải mùi sạch sẽ của sự cứu rỗi, mà là hỗn hợp nồng nặc giữa nước lau sàn hương chanh và véc-ni gỗ, cay nồng như làn khói thuốc độc hại bị cưỡng ép hít vào.
Cuộc gặp gỡ định mệnh
“Lối này, thưa ông Kraymore.” Cô y tá dẫn đường với một cử chỉ lạnh lùng. Tôi khẽ ho, cố tìm chút sự đồng cảm trong cái không gian ngột ngạt này: “Chúa ơi, họ vừa mới đánh bóng sàn nhà sao? Cái mùi gì mà kinh khủng thế này?”
Đáp lại tôi không phải là một lời đùa cợt, mà là một gương mặt biến dạng vì sự bối rối thực sự. Cô ấy nghiêng đầu, ánh mắt trống rỗng: “Mùi ư? Tôi không chắc ông đang nói về…”
Câu nói bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của một người đàn ông cao lớn trong bộ blouse trắng toát. Hắn bước đi nhanh nhẹn, khí thế áp đảo cả căn phòng nhỏ hẹp. “À, bác sĩ, đây là bệnh nhân mới nhất của chúng ta, ông Kraymore.”
Hắn tiến lại gần tôi trước khi tôi kịp đặt mình xuống ghế. Một cái bắt tay xã giao, nhưng cảm giác để lại thật rợn người. Bàn tay của hắn lạnh toát, một sự tương phản ghê rợn với bầu không khí trong phòng đang dần nóng lên một cách bất thường.
“Chào ông Kraymore, rất vui được gặp ông. Tôi là Bác sĩ Vice.”
Thực tại bị bẻ cong
Hắn ngồi xuống chiếc ghế xoay văn phòng màu đen cô độc trong góc phòng, lật giở những tờ hồ sơ với vẻ thành thục đáng sợ. “Cứ gọi tôi là Jack,” tôi mỉm cười xã giao. Hắn ngước nhìn tôi, đôi lông mày nhướn lên, những nếp nhăn trên mặt co rúm lại thành một thứ gì đó giống như nụ cười.
“Được thôi… Jack. Vậy hãy đi thẳng vào vấn đề cốt lõi của ngày hôm nay.” Hắn gõ nhẹ ngón trỏ trái vào tập hồ sơ. “Jack, hồ sơ nói rằng anh gặp vấn đề về khả năng lưu giữ ký ức, đúng không?”
Tôi lập tức phản đối: “Không, bác sĩ nhầm rồi, tôi chưa bao giờ—”
“Jack…” Hắn ngắt lời tôi bằng một giọng trầm đục. “Anh có biết chúng ta đã gặp nhau bao nhiêu lần trong tháng này không?”
Tôi ngẩn người, một nụ cười gượng gạo hiện lên: “Ơ… không lần nào?”
Bác sĩ Vice thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thương hại và một thứ cảm xúc khác mà tôi không thể đọc tên. “Sáu lần. Anh đã gặp tôi sáu lần trong tháng này.”
Hắn xoay phắt ghế về phía máy tính, gõ phím với tốc độ điên cuồng rồi chỉ tay vào màn hình. Đó là một ảnh chụp màn hình từ video giám sát cũ kỹ, mờ ảo nhưng rõ ràng là tôi. Jack Kraymore. Sáu tấm hình với sáu mốc thời gian khác nhau. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán tôi. Đây là trò đùa gì vậy? AI? Hay một kịch bản điên rồ của bệnh viện?
Bản giao hưởng của những khớp xương gãy
“Bác sĩ, trò đùa này hơi quá rồi đấy,” tôi gằn giọng. Nhưng rồi, thế giới xung quanh tôi bỗng chốc đông cứng lại.
Bác sĩ Vice im lặng. Một sự im lặng sấm sét có thể làm thủng màng nhĩ. Hắn ngồi đó, hóa đá trong vài phút dài đằng đẵng như cả thiên niên kỷ. Rồi đột nhiên, hắn ngã nhào khỏi ghế. Một tiếng "thịch" khô khốc kết thúc bằng một tiếng rắc kinh hoàng khi hộp sọ hắn đập xuống sàn đá trắng sứ.
“CHÚA ƠI!” tôi hét lên, lao ra cửa gọi y tá. Nhưng khi nhìn lại, nỗi kinh hoàng trong tôi nhân lên gấp bội. Hắn đang lên cơn co giật. Nhưng không phải kiểu co giật thông thường. Cơ thể hắn vặn xoắn một cách phi tự nhiên, các chi uốn cong theo những hướng mà xương người không thể chịu đựng nổi. Hắn đang tự cuộn mình lại như một chiếc bánh quẩy. Tôi nghe rõ tiếng các khớp xương nổ lốp bốp, tiếng gân xanh đứt lìa.
Và rồi, hắn cười. Một điệu cười sặc sụa, hụt hơi nhưng đầy vẻ khoái trá. “Jack! Chờ đã, tôi chỉ đùa thôi!”
Hắn đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng vì cười quá nhiều. Tôi run rẩy, máu trong người sôi lên vì giận dữ và sợ hãi: “Ông bị điên rồi… tôi đi đây.”
Nhưng khi tôi vừa chạm tay vào tay nắm cửa, thực tại trước mắt tôi nứt toác. Cánh tay trái của bác sĩ Vice… nó không hề biến mất. Nó bị bẻ ngoặt ra sau lưng, lủng lẳng một cách vô hồn, bả vai chỉ còn dính lại bằng một chút cơ và da.
“Có chuyện gì vậy Jack? Chúng ta có hẹn mà, nhớ không?”
Hắn bắt đầu bước về phía tôi. Đầu gối hắn gập ngược ra phía sau – một chiếc đồng hồ nhịp điệu ma quái. Cứ mỗi bước đi, xương khớp hắn lại đảo chiều, phát ra những tiếng rắc rắc rợn người. “Nói thật đi Jack… anh thích trò đùa đó mà, đúng không? Tôi còn nhiều trò lắm…”
Hồi kết không lối thoát
Tôi chạy. Tôi chạy như chưa bao giờ được chạy. Những hành lang của Lakeland Health giờ đây kéo dài vô tận, không cửa sổ, không phòng ốc, không một bóng người. Những góc ngoặt chín mươi độ biến mất, chỉ còn lại một đường thẳng tắp xuyên vào hư vô.
Khi sức lực cạn kiệt, tôi đổ gục xuống sàn sảnh chính trong cơn khó thở cấp tính. Một cơn đau xé toác lồng ngực. Nhân viên y tế ùa vây lấy tôi, đặt tôi lên cáng cứu thương.
Trong khoảnh khắc ý thức mờ dần khi chiếc cáng được đẩy đi vun vút qua những dãy phòng, tôi nhìn thấy hắn. Qua một cánh cửa hé mở, Bác sĩ Vice đang ngồi trên chiếc ghế xoay màu đen đó, cánh tay gãy nát đưa lên, vẫy chào tôi một cách âu yếm khi tôi lướt qua.
Tại sao Jack Kraymore không nhớ được 6 lần gặp mặt trước đó?
Có thể thực tại tại Lakeland Health Hospital đã bị bẻ cong, hoặc Dr. Vice có khả năng thao túng ký ức của bệnh nhân để biến họ thành những "con rối" trong trò đùa của hắn.Bác sĩ Vice là người hay quỷ dữ?
Dựa trên những chi tiết về cơ thể vặn vẹo, khớp xương gãy nát và khả năng hồi phục kỳ quái, Dr. Vice chắc chắn không phải là một con người bình thường mà là một thực thể siêu nhiên đang chiếm hữu danh tính bác sĩ.Hành lang vô tận mà Jack nhìn thấy có ý nghĩa gì?
Đó là dấu hiệu của một không gian Liminal Space (không gian chuyển tiếp), nơi các quy luật vật lý bị phá vỡ, cho thấy Jack đã lọt vào "lãnh địa" riêng của Vice bên trong bệnh viện.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn Dr. Vice
|