Một liều thuốc thử mang tên XTC397 đã biến cuộc đời Wyatt thành cơn ác mộng khi dòng máu trong người anh không ngừng tuôn trào như một thác lũ đỏ.

Tôi luôn sống trong sự phản bội của chính dòng máu mình. Từ khi còn là một đứa trẻ, chứng thiếu sắt (low Iron efficiency) đã biến mũi tôi thành một vòi phun đỏ rực, xảy ra gần như mỗi ngày. Nhưng tất cả những cơn đau đó chẳng là gì so với khoảnh khắc Leo trèo qua cửa sổ phòng tôi, mang theo thứ ánh sáng vàng vọt của địa ngục.
Ký ức về liều thuốc mang tên XTC397
Cuộc đời tôi là một chuỗi những mảnh vỡ, và ma túy là cách tôi dán chúng lại. Leo xuất hiện, thở dốc, tay run rẩy cầm một túi nilon nhỏ chứa thứ bột màu vàng rực rỡ. Hắn gọi nó là XTC397.
"Kevin, mày chưa bao giờ thấy thứ gì như thế này đâu. Cơn phê này là từ thế giới khác!" - Leo hét lên trong sự phấn khích điên rồ. Tôi đã hoài nghi, tôi đã cảnh báo hắn rằng đó có thể là một cú lừa từ những gã đại lý lọc lõi, nhưng sự tò mò là một con quỷ luôn đói khát.
Hắn đổ thứ bột ấy ra bàn, chia thành những đường kẻ thẳng tắp. Tôi, Wyatt, một kẻ đã quá quen với việc hành hạ lỗ mũi vốn đã tổn thương của mình, đã cúi xuống. Một hơi hít sâu. Và rồi... sự im lặng bao trùm.
Sự trỗi dậy của dòng thác crimson
Không có sự thăng hoa. Không có ảo giác. Chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người. "Tao chẳng thấy gì cả," tôi nói, lòng tràn đầy thất vọng. Nhưng rồi, hơi ấm quen thuộc bắt đầu rỉ ra. Một giọt, hai giọt... rồi một dòng thác.
Tôi lao vào nhà tắm, nhét những cuộn giấy vệ sinh vào mũi, nhưng máu đỏ thẫm nhanh chóng xuyên qua chúng như thể chúng chưa từng tồn tại. Áp lực của dòng máu lớn đến mức nó đẩy văng những cuộn giấy ra khỏi hốc mũi tôi, phun thẳng vào bồn rửa mặt thành từng vệt dài đầy ám ảnh.
Chiếc áo phông trắng của tôi giờ đây trông như một tác phẩm nghệ thuật kinh dị, bị nhuộm đỏ hoàn toàn. Leo hoảng loạn, tiếng hét của hắn vang lên từ dưới lầu khi hắn gọi xe cấp cứu. Tôi đứng đó, cảm nhận sự sống đang tuôn trào ra khỏi cơ thể mình theo cách thô bạo nhất.
Khi khoa học đầu hàng trước sự hư vô
Trên chiếc xe cứu thương định mệnh, những người lính cứu hỏa và nhân viên y tế bắt đầu run rẩy khi tôi thầm thì cái tên XTC397. Họ nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự khiếp sợ giấu kín, rồi vội vã radio cho bệnh viện bằng những mật mã bí ẩn mà tôi không thể nghe thấu.
Tại bệnh viện, mọi nỗ lực băng bó đều trở nên vô nghĩa. Các bác sĩ và y tá hoảng loạn, họ lau dọn nhưng máu cứ thế trào ra, phủ kín từ đầu đến chân tôi. Nhưng đây mới là điều khiến tôi kinh hãi nhất: Tôi không hề thấy chóng mặt.
Dù đã mất đi hàng gallon máu (vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người bình thường), tôi vẫn tỉnh táo một cách kỳ lạ. Tôi ngồi đây, gõ những dòng này trên chiếc máy tính mà bàn phím đã bết dính máu đỏ, màn hình nhòe nhoẹt những vệt crimson. Các bác sĩ đã bỏ cuộc, họ đứng ngoài cửa nhìn tôi như nhìn một thực thể đã chết nhưng vẫn đang thở.
Nếu bạn nghe thấy cái tên XTC397, hãy chạy đi. Đừng để sự tò mò biến bạn thành một cái xác rỗng tuếch, nơi dòng máu không bao giờ ngừng chảy cho đến khi hư vô nuốt chửng tất cả.
XTC397 thực chất là gì?
Không ai biết rõ thành phần hóa học của nó, nhưng dựa trên phản ứng của nhân viên y tế, đây có thể là một loại hóa chất thử nghiệm gây ra hiện tượng tăng sinh máu hoặc ngăn chặn khả năng đông máu tuyệt đối ở người.
Tại sao Wyatt không chết dù mất rất nhiều máu?
Đây là điểm bí ẩn nhất. Có vẻ như XTC397 không chỉ khiến máu chảy mà còn thay đổi cơ chế sinh học, khiến cơ thể nạn nhân duy trì sự sống trong một trạng thái nghịch lý, bất chấp việc mất đi hàng gallon máu.
Liệu có cách nào ngăn chặn việc chảy máu này không?
Hiện tại, trong hồ sơ báo cáo của Wyatt, các bác sĩ tại bệnh viện vẫn chưa tìm ra phương pháp cầm máu hiệu quả đối với tác động của XTC397.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



