Một thanh niên 25 tuổi thừa nhận đã bán căn nhà bị ám kinh hoàng cho gia đình Thompson để thoát thân. Bí ẩn về cái chết của mèo Tux và tiếng gọi từ hầm tối.

Tôi viết những dòng này với đôi bàn tay vẫn còn run rẩy, không phải vì sợ hãi những thứ trong bóng tối, mà vì sự hèn nhát của chính bản thân mình. Tôi, một thanh niên 25 tuổi (25M) làm nghề trợ lý luật sư, đã chọn cách bán đứng lương tâm để đổi lấy sự tự do từ một địa ngục trần gian.
Món hời từ hơi thở của quỷ
Khoảng sáu tháng trước, tôi tìm thấy một căn nhà ở phía Bắc của thành phố trong mơ. Đó là một cơ ngơi hoàn hảo: hai tầng với tầng hầm đã hoàn thiện, bốn phòng ngủ, ba phòng tắm, và một khoảng sân rộng lớn có nhà kho. Với đồng lương của một trợ lý luật sư, cái giá "rẻ mạt" của nó khiến tôi mờ mắt. Người bán không một lần dám nhìn thẳng vào mắt tôi khi ký kết, nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ ông ta là kẻ thô lỗ. Hóa ra, ông ta chỉ đang cố giấu đi sự nhẹ nhõm của một kẻ vừa thoát khỏi án tử.
Mọi thứ bắt đầu vào đầu tháng 10. Tôi dọn đến cùng với Tux, chú mèo đen trung thành. Một tuần đầu trôi qua trong bình yên giả tạo. Rồi những tiếng gõ cửa khẽ khàng giữa đêm, những bước chân nặng nề trên mái tôn bắt đầu xuất hiện. Tôi đã tự lừa dối mình, trùm chăn kín đầu và tin rằng đó chỉ là gió.
Vũ điệu của máu và bóng tối
Đến tuần thứ ba, thực thể đó không còn muốn chơi trốn tìm nữa. Những tiếng cười thầm thì vang lên trong đêm thanh vắng. Đỉnh điểm là tiếng gõ nhịp từ dưới chân cầu thang, cứ mỗi giây lại nhanh hơn, dồn dập hơn, lao thẳng về phía phòng ngủ của tôi. Nhưng khi ánh đèn bật sáng, hành lang chỉ là một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ.
Và rồi, vào giữa tháng 12, chúng đã giết Tux.
Buổi sáng hôm đó, tôi trượt chân trên một vũng chất lỏng nhầy nhụa giữa phòng khách. Khi ánh đèn bật lên, một vòng tròn máu đỏ thẫm hoàn hảo hiện ra trên sàn gỗ. Drip. Drip. Từng giọt máu tanh nồng mùi đồng rơi xuống từ trần nhà. Tôi ngước lên và thấy Tux. Nó bị treo ngược bằng đuôi, đôi mắt đen bóng loáng vô hồn, miệng há hốc trong một tiếng thét câm lặng mô phỏng hình hài con người. Nó bị trưng bày như một vật trang trí Giáng sinh quái đản.
Tôi chôn Tux trong sân sau, một chi tiết mà sau này tôi đã "quên" không kể với gia đình Thompson.
Quy luật của sự sinh tồn
Trong những ngày chờ đợi bán nhà, tôi phải chuyển ra ngủ ở nhà kho và bắt đầu ghi chép lại các quy luật của bóng tối để sống sót:
- 9:47 tối: Thời khắc mọi thứ bắt đầu.
- Ánh sáng là cứu cánh: Tiếng gõ nhịp sẽ bám theo bạn trong bóng tối, nhưng sẽ rút lui nếu bạn đứng dưới ánh đèn.
- Mái nhà của kẻ lạ: Những bước chân trên mái nhà luôn đi theo một lộ trình cố định, khiến vạt cỏ dưới chân tường bị héo úa vào buổi sáng và chỉ xanh lại vào buổi trưa.
Nhưng có một nơi tôi chưa bao giờ dám chạm vào: Cửa tầng hầm. Sau 9:47 tối, từ sau cánh cửa đó vang lên những tiếng khóc nỉ non, những lời thì thầm gọi tên tôi. Một lần, tôi đã định chạm vào tay nắm cửa, nhưng sàn nhà bỗng rung chuyển dữ dội như một lời cảnh báo từ địa ngục.
Lời cảm ơn của quỷ dữ
Ngày căn nhà được bán, tôi đã không dám nhìn vào mắt gia đình Thompson. Họ là một cặp đôi trẻ trung, tràn đầy hy vọng về một tổ ấm mới. Khi tôi bắt tay ông Thompson, tôi đang đứng ngay trên tấm thảm che đi vết máu của Tux. Đồng hồ lúc đó điểm 5:22 chiều.
Tôi nhìn thấy con gái họ cười đùa chạy quanh sân, và đứa con trai nhỏ đang đứng trước cửa tầng hầm, gật đầu liên tục như thể đang trò chuyện với một người bạn vô hình. Tôi đã không nói gì cả. Tôi muốn thoát ra. Tôi muốn họ ký vào tờ giấy định mệnh đó.
Khi tôi bước ra khỏi cửa, tôi nghe thấy một tiếng thì thầm vang lên từ phía tầng hầm. Không phải dành cho gia đình Thompson, mà dành cho tôi. Nó đang cảm ơn tôi vì món mồi mới.
Tôi là một kẻ khốn nạn, đúng không? Nhưng nếu là bạn, bạn có chọn cách chết cùng căn nhà đó, hay sẽ làm như tôi?
Tại sao người chủ cũ lại bán nhà với giá rẻ mạt?
Người chủ cũ biết rõ căn nhà bị ám bởi một thực thể tà ác thường xuyên xuất hiện sau 9:47 tối và đã có những hành vi bạo lực (như giết hại thú nuôi). Việc bán giá rẻ là cách duy nhất để họ nhanh chóng đẩy "lời nguyền" sang cho người khác.
Thực thể trong căn nhà có những quy luật hoạt động nào?
Dựa trên ghi chép của UninvitedGeist, thực thể này bắt đầu hoạt động lúc 9:47 tối, sợ ánh sáng, di chuyển theo lộ trình cố định trên mái nhà làm héo cỏ, và đặc biệt trú ngụ tại tầng hầm nơi nó phát ra tiếng gọi dụ dỗ con người.
Số phận của gia đình Thompson sẽ ra sao?
Bài viết kết thúc với hình ảnh đứa con trai nhỏ của nhà Thompson đang trò chuyện với thực thể sau cửa tầng hầm, ám chỉ rằng họ đã lọt vào tầm ngắm của quỷ dữ ngay khi vừa dọn đến lúc 5:22 chiều.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - UninvitedGeist



