Khám phá hồ sơ đầy ám ảnh về Quasique24 - người cha đi mua sữa cho con vào đêm tháng 11 nhưng lại lạc vào một chiều không gian méo mó đầy quỷ dị.

Trong tâm khảm của mỗi người đàn ông khi lần đầu làm cha, luôn có một nỗi sợ nguyên thủy: trở thành kẻ hèn nhát rũ bỏ trách nhiệm, biến mất vào hư không trong một đêm định mệnh. Với Quasique24, nỗi sợ ấy không chỉ là ý niệm, nó đã hiện hình thành một cơn ác mộng rùng rợn vào một đêm tháng 11 buốt giá.
Khoảnh khắc thực tại rạn nứt
Chuyến đi dự tính chỉ kéo dài vỏn vẹn 15 phút. Đó là thời điểm ba tháng sau khi con gái nhỏ của anh chào đời. Giữa sự kiệt quệ của những đêm trắng chăm con, khi đứa con trai 5 tuổi bắt đầu mè nheo đòi một ly sữa ấm để đi vào giấc ngủ, Quasique24 đã bước ra khỏi cửa. Anh không biết rằng, bước chân ấy đã đưa anh rời xa thực tại mà anh hằng biết.
Dưới ánh đèn neon lập lòe của siêu thị, sự mệt mỏi bắt đầu gặm nhấm lý trí. Anh bước đi theo bản năng, một mê cung quen thuộc mà anh có thể đi bằng mắt nhắm. Rẽ trái ở gian hàng đồ nướng, rẽ phải sau đó... nhưng BÙM. Thế giới bỗng chốc đảo điên. Thay vì tủ sữa mát lạnh, anh đứng giữa gian hàng dược phẩm, nhìn trân trân vào những hộp băng gạc vô hồn.
"Lẽ nào mình đã mất trí?" - anh tự hỏi khi đôi chân nặng như chì kéo anh vào gian hàng phụ tùng ô tô - nơi lẽ ra phải nằm ở phía đối diện của tòa nhà. Không điện thoại, chỉ có tiếng nhịp tim đập loạn xạ vào lồng ngực như một con chim bị nhốt trong lồng sắt.
Khi thời gian không còn là một đường thẳng
Không gian bắt đầu co giãn như một tấm vải bị vò nát. Những túi khoai tây chiên đổ ập xuống, sàn gạch nứt toác và dịch chuyển. Giữa sự hỗn loạn của một "kính vạn hoa hàng hóa", một giọng nói vang lên, lạnh lẽo và xa xăm:
"Bố?"
Đứng đó, bên kia tủ lạnh sữa, là con trai anh. Nhưng đứa trẻ không còn là cậu bé 5 tuổi của buổi tối hôm ấy. Trước mặt anh là một thiếu niên chừng 10 tuổi, ánh mắt hoang dại và trên tay cầm bình sữa như một kỷ vật của quá khứ. Nước mắt trào ra, nhưng khi anh vừa chạm tay vào hư ảo, thực tại lại một lần nữa xoay vần.
Hơi lạnh của tủ đông biến mất, thay vào đó là mùi máu và sự chết chóc. Quasique24 kinh hoàng nhìn thấy xác thân mình nằm bất động trên sàn, máu loang lổ, xung quanh là những bóng người đứng xem với khuôn mặt trắng bệch, vô hồn. Tiếng chuông điện thoại trong túi xác chết vang lên liên hồi, một bản nhạc tang lễ giữa gian hàng bách hóa.
Vị sứ giả từ cõi tối
Một bé gái khoảng 6 tuổi với mái tóc tết nâu hiện ra. Đó chính là con gái anh - đứa trẻ lẽ ra giờ này vẫn còn quấn tã. Cô bé vẫy tay gọi anh vào gian hàng đồ nướng. Nhưng khi bình sữa trên tay anh nóng rực lên và nổ tung, lớp mặt nạ vỡ nát. Đứa trẻ biến thành một sinh vật gớm ghiếc với những góc cạnh quái dị và làn da bong tróc, rít lên những tiếng ghê rợn rồi biến mất dưới gầm kệ.
Kẻ chặn đường anh cuối cùng lại mang gương mặt của vợ mình, trong bộ đồ đen tang tóc, nước mắt nhòe nhoẹt chì kẻ mắt: "Anh đã bỏ rơi chúng mẹ con em... sao anh có thể?". Lời nói thốt ra không phải tiếng người, mà là một âm thanh trầm đục của quỷ dữ.
Hồi kết hay sự khởi đầu của một sự đeo bám mới?
Bằng tất cả tàn lực, Quasique24 lao qua cánh cửa kính, thoát khỏi những móng vuốt đang xé nát da thịt. Bóng tối bao trùm lấy anh.
"Ai đó gọi 911 mau lên!"
Thực tế nghiệt ngã ập đến: Anh tỉnh dậy trên sàn siêu thị, ngay cạnh gian hàng sữa. Các bác sĩ xác nhận anh đã bị một cơn co giật (seizure) dữ dội do căng thẳng cực độ. Người Samaritan tốt bụng đã giúp anh gọi điện cho vợ. Không có sự mất tích 5 năm, không có đứa trẻ 10 tuổi nào cả.
Nhưng khi nằm trong căn phòng bệnh viện vắng lặng, Quasique24 biết rằng mọi chuyện chưa kết thúc. Từ góc tối của hành lang, tiếng cười khúc khích của đứa trẻ và tiếng rít của sinh vật lột xác ấy vẫn đang thì thầm, chờ đợi một khoảnh khắc sơ hở để kéo anh trở lại mê cung vĩnh hằng.
Tại sao nhân vật chính cảm thấy mình đã biến mất nhiều năm?
Theo giải thích y khoa, Quasique24 đã trải qua một cơn co giật do căng thẳng và thiếu ngủ, khiến não bộ mất khả năng nhận thức thời gian và tạo ra những ảo giác phức tạp về tương lai (con trai 10 tuổi, con gái 6 tuổi).
Các chi tiết kỳ quái trong siêu thị có thật không?
Những gian hàng dịch chuyển và các sinh vật dị dạng là sản phẩm của tâm trí bị phân liệt trong cơn co giật, lồng ghép những nỗi sợ hãi lớn nhất của người cha về việc bỏ rơi gia đình.
Sự hiện diện ở cuối câu chuyện ám chỉ điều gì?
Tiếng rít và tiếng cười ở bệnh viện gợi mở một giả thuyết kinh dị: Hoặc là chứng bệnh của anh chưa được chữa khỏi, hoặc một thực thể tà ác thực sự đã bám theo anh từ "siêu thị đó" về thế giới thực.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Quasique24


![Tiếng Thì Thầm Từ Vực Thẳm: Đừng Mở Mắt [Phần 2]](https://i.ibb.co/v4wSdrCV/d11e0d7c601b.jpg)
