Khi những món quà vặt không còn là thức ăn, mà là những mảnh linh hồn bị rút cạn từ một kẻ giam cầm trong cỗ máy bán hàng đầy ám ảnh.

Sự Im Lặng Kỳ Quái Tại Công Ty Giấy
Tôi bước chân vào công ty giấy này chỉ vì đồng lương ổn định, một công việc tẻ nhạt đến mức tâm trí tôi thường xuyên trôi dạt vào những hư vô. Mọi thứ lẽ ra đã trôi qua trong sự bình lặng đến phát chán, nếu tôi không nhìn thấy thứ đó. Nó đứng sừng sững ở hành lang nối giữa hai bộ phận, một cỗ máy bán hàng tự động cũ kỹ phát ra tiếng o o rè rè như hơi thở của một sinh vật đang hấp hối.
Khi tôi định tiến lại gần, một bàn tay thô bạo chộp lấy vai tôi. Đó là người hướng dẫn của tôi, một gã đàn ông ít nói với quầng thâm đen đặc dưới mắt. "Đừng có qua đó. Cậu có nghe tôi nói gì không?" Giọng anh ta nghiêm trọng đến mức khiến máu trong huyết quản tôi như đông cứng lại. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, một cái nhìn của kẻ đã thấy quá nhiều điều không nên thấy.
Bí Mật Của Những Kẻ Xếp Hàng
Kể từ đó, hình ảnh cỗ máy ấy trở thành một nỗi ám ảnh thường trực. Tôi nhận ra tòa nhà này không có phòng nghỉ, không vòi nước công cộng, chẳng có gì cả. Chỉ có cỗ máy đó. Và những người ở bộ phận bên kia – những kẻ kỳ lạ – luôn xếp hàng dài trước nó. Họ không dùng tiền, cũng chẳng ấn nút. Họ gõ tay lên mặt kính, những ngón tay gầy guộc chỉ trỏ vào đống khoai tây chiên và soda bên trong như đang thực hiện một nghi thức tế lễ.
"Cái máy đó... nó là phần thưởng cho họ à?" Tôi hỏi. Người hướng dẫn của tôi khựng lại, hơi thở anh ta nghẹn lại trong cổ họng. Anh ta dẫn tôi ra hành lang, rình rập như một con sư tử sợ hãi trước một vực thẳm. Khi anh ta cho phép tôi nhìn vào mặt kính, tôi chỉ thấy những món đồ bình thường. Nhưng khi tôi quay lưng đi, từ khóe mắt, tôi thề rằng mình đã thấy một khuôn mặt người áp sát vào kính. Đôi môi mấp máy một thông điệp không thành tiếng: "Cứu tôi với".
Sự Nhân Bản Của Ác Mộng
Ngày hôm sau, kinh hoàng được nhân đôi. Bên cạnh cỗ máy cũ, một cái máy thứ hai xuất hiện, y hệt, trống rỗng và lạnh lẽo. Một tờ giấy dán bên dưới với dòng chữ đầy ẩn ý: "Nội thất sẽ sớm được lắp đặt". Người hướng dẫn của tôi đánh rơi điện thoại, gương mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy. Anh ta gầm lên, xua đuổi tôi như thể tôi là một mầm bệnh: "ĐI NGAY! Rời khỏi đây và đừng bao giờ quay lại!"
Khi tôi chạy trốn qua hành lang lần cuối, hàng người bên kia đồng loạt quay lại. Họ không nhìn cỗ máy nữa. Họ nhìn tôi. Những nụ cười rộng ngoác đến tận mang tai, những đôi mắt sáng quắc trong bóng tối của hành lang dài hun hút. Đó không phải là cái vẫy tay chào, đó là lời chào mừng cho một thành viên mới sắp gia nhập.
Hồi Kết: Kẹt Trong Hư Vô
Đêm đó, bóng tối bao trùm lấy căn phòng của tôi. Tôi thấy một hình nhân đứng ở góc giường trước khi ý thức hoàn toàn lịm đi. Khi tỉnh dậy, tôi không còn cảm thấy hơi ấm của da thịt. Tôi không thể cử động. Cơ thể tôi bị vặn vẹo, quấn chặt vào những thanh kim loại và dây điện. Tôi nhìn ra ngoài qua một lớp kính dày.
Bên cạnh tôi là một gã đàn ông khác, da thịt anh ta đã hòa quyện hoàn hảo vào vỏ máy, một giọt nước mắt lăn dài rồi khô khốc. Từ trong những bức tường, những kẻ đó lại hiện ra. Chúng không dùng tiền. Chúng gõ vào mặt kính của tôi. Và mỗi khi chúng chọn một món đồ, một cơn đau nhói xuyên thấu tâm can lại ập đến, như thể một phần linh hồn tôi bị rút ra, đóng gói và rơi xuống khe lấy hàng. Tôi hiểu rồi. Tôi chính là "nội thất" mới. Và hàng dài những kẻ đói khát kia vẫn đang chờ đợi...
Tại sao người hướng dẫn lại tỏ ra sợ hãi cái máy bán hàng?
Vì anh ta biết bản chất thực sự của cái máy không phải là thiết bị điện tử, mà là một lồng giam sống, nơi con người bị biến thành vật chất để cung cấp nhu yếu phẩm cho "bộ phận bên kia".Khuôn mặt trong mặt kính là ai?
Đó là nạn nhân trước đó, người đã cố gắng cảnh báo nhân vật chính trước khi bị tiêu biến hoàn toàn hoặc bị thay thế.Cỗ máy thứ hai có ý nghĩa gì?
Nó là điềm báo cho sự biến mất của nhân vật chính. Khi cỗ máy thứ nhất đã "đầy", chúng cần một vật chứa mới, và nhân vật chính đã được chọn để trở thành "nội thất".Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



