Cơn nghiện ánh sáng kỳ lạ dẫn lối kẻ cô độc vào sâu trong khu rừng hóa đá, nơi 'chân ái' thực sự đang chờ đợi trong bóng tối vĩnh hằng.
Bức Chân Dung Trong Góc Khuất
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nàng là giữa sự xô bồ trần tục của căn tin trường học. Nàng ngồi đó, tại chiếc bàn sát tường, tách biệt khỏi thế giới như một ốc đảo của sự tĩnh lặng u uất. Nàng nổi bật đến mức khiến không gian xung quanh trở nên mờ đục. Làn da nhợt nhạt bọc sát vào khung xương, chẳng chút mỡ màng, tựa như một pho tượng sáp bị thời gian bỏ quên. Mái tóc nàng thẳng tắp, đen đặc và bóng nhẫy như mực ướt, với phần mái bằng che khuất đôi mắt, giấu kín những bí mật mà tôi khao khát được chạm tới.
Khi tôi đưa mắt nhìn qua dãy bàn dài chật kín những khuôn mặt tầm thường, tôi cảm thấy mình không còn ở trong một ngôi trường nữa. Tôi đang ở trong một phòng triển lãm nghệ thuật kỳ quái. Và nàng, nàng chính là bức chân dung treo trong góc tối nhất của căn phòng, nơi chẳng ai buồn liếc nhìn. Ngoại trừ tôi. Tôi bị bỏ đói thứ ánh sáng kỳ lạ toát ra từ sự hiện diện của nàng – một vầng hào quang u tối, đặc quánh, bóp nghẹt tâm trí tôi trong một sự tĩnh lặng chết chóc.
Cơn Nghiện Mang Hình Hài Con Người
Tiếng chuông vang lên, chói lói và tàn nhẫn như một lưỡi dao cắt ngang cơn mê mẩn. Khi đám đông đứng dậy, một cơn buồn nôn ập đến, máu dồn lên não khiến tôi lảo đảo. Những giác quan của tôi quá tải trước thực tế tẻ nhạt. Suốt cả ngày hôm đó, cơn đau đầu âm ỉ không buông tha tôi. Mỗi khi khép mi lại, hình ảnh bức chân dung ấy lại hiện ra, mời gọi tôi trở về với bóng tối dịu dàng của nàng.
Tôi rời trường với những nhịp đập nhức nhối trong thái dương. Nhưng rồi, giữa hàng tá khuôn mặt vô hồn tại vạch kẻ đường, tôi lập tức tìm thấy nàng. Việc nhìn thấy nàng giống như một hơi thuốc lá làm thỏa mãn cơn nghiện nặng nề. Cơn đói khát bấy lâu lại trỗi dậy, thôi thúc tôi bước theo. Tôi giữ một khoảng cách vừa đủ, run rẩy lo sợ rằng nếu mình đến quá gần, nàng sẽ tan biến như một cánh bướm đêm dưới ánh sáng mặt trời.
Hành Trình Vào Cõi Hóa Đá
Đám đông dần tản ra, phố xá thưa thớt dần cho đến khi chỉ còn lại tôi và nàng. Nàng rẽ vào một lối đi lạ lẫm, dẫn tôi rời xa những ngôi nhà ấm cúng, tiến sâu vào một khu rừng mà tôi chưa từng nghe tên. Càng đi sâu, sự sống càng lùi bước. Cây cối xung quanh trở nên xám xịt và thiếu sức sống, gần như đã hóa đá dưới bầu trời chạng vạng.
Lạ thay, tôi không còn thấy đau đớn. Thực tế, tôi đã mất hoàn toàn cảm giác từ cổ trở xuống, đôi chân tôi tự bước đi như thể chúng thuộc về một thực thể khác. Cơn đau duy nhất còn tồn tại là nỗi sợ hãi tột cùng mỗi khi tôi lỡ mất dấu bóng dáng mảnh mai ấy giữa những thân cây chết chóc.
Túp Lều Từ Cõi Chết
Cuối cùng, một túp lều hiện ra từ màn sương. Gọi là lều, nhưng nó giống như một khối u khổng lồ mọc lên từ lòng đất. Lớp gỗ đen xốp như bọt biển, phủ đầy bụi đất và mạng lưới các sợi trông như gạch nung rợn người. Nó mang hình dáng của một ngón chân cái khổng lồ đang trồi lên khỏi nấm mồ. Nàng bước vào trong và biến mất vào hư vô.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi ngã rạp. Sức lực bị rút cạn như thể ai đó vừa ngắt nguồn điện của sự sống. Tôi lết về phía lối vào duy nhất – một lỗ hổng tối tăm. Dưới ánh trăng mờ ảo, tôi nhìn vào trong. Chẳng có sàn nhà, chẳng có nội thất, chỉ là một cái hố sâu hoắm, không đáy. Một luồng hơi ấm ẩm ướt, nặng nề phả vào mặt tôi, mang theo mùi của đất ẩm và sự phân hủy ngọt ngào.
Tôi nhìn vào vực thẳm nơi nàng đã tan vào, và trong sự trống rỗng tột cùng ấy, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc vô ngần len lỏi vào từng kẽ xương. Tôi đã tìm thấy nơi mình thuộc về.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
