Một cậu bé lên 5 chứng kiến điều kinh hoàng mà không ai tin. Mười lăm năm sau, trong vũng máu đỏ tươi, sự thật ghê rợn dần hé lộ, và tiếng cười vang vọng trong đêm tối.

Có những điều, chỉ khi tâm hồn còn non nớt, chưa bị bụi trần che lấp, người ta mới có thể nhận ra. Tôi là Red, hay ít nhất, đó là cái tên mà những trang báo lá cải gán cho tôi sau này. Năm ấy, tôi chỉ mới chạm ngưỡng sinh nhật lần thứ năm, khi lần đầu tiên, tôi nhìn thấy nó.
Nó không phải là một con quái vật gớm ghiếc từ trong cổ tích, cũng chẳng phải là một hình ảnh ma quái mờ ảo. Nó chỉ là... một cái bóng. Nhưng không phải cái bóng thông thường, mà là một thực thể, một linh hồn tối tăm, chợt vút lên như một linh hồn thoát xác, bứt ra khỏi vật thể mà nó từng bám víu.
Dĩ nhiên, chẳng một ai tin tôi. Cha mẹ tôi, với nụ cười hiền hậu nhưng đầy nghi hoặc, chỉ gạt đi như một sản phẩm của trí tưởng tượng hoang dại nơi một đứa trẻ. Họ tin vào thế giới của người lớn, của logic và những gì mắt thấy tai nghe. Nhưng cuộc đời dần hé mở, và từ đó đến nay, bao điều dị thường, những sự việc mà không một bộ môn khoa học nào trên trần gian này có thể lý giải, tôi không thể nào chối bỏ thêm rằng tất cả những gì tôi đã thấy chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng non nớt, hoang dại của một đứa trẻ.
Cái bóng trong tầm mắt non nớt
Tuần trước đó, tại trường học, chúng tôi được dạy cách đọc giờ trên mặt đồng hồ. Các thầy cô kể về những thứ gọi là đồng hồ mặt trời, những thiết bị thô sơ mà các nền văn minh cổ đại dùng để xác định thời gian trong ngày, thông qua bóng đổ lên mặt số. Tôi bị cuốn hút một cách kỳ lạ. Như có một sợi dây vô hình níu kéo, tôi bắt đầu nhận ra chúng ở khắp mọi nơi, những cái bóng thầm thì. Giờ nghĩ lại, thật nực cười khi tâm trí non nớt của một đứa trẻ lại bám víu vào những điều như thế.
Khi mới 5 tuổi, tôi đã có thể nhân các số có hai chữ số một cách thuần thục, nhưng tôi lại không tài nào thấu hiểu được, làm sao ánh sáng có thể tạo ra bóng tối từ hư vô. Một cơn gió chẳng bao giờ đẩy bay không khí phía sau lưng bạn nếu bạn đứng chắn. Một con sóng chẳng bao giờ để lại những vạt đất khô cằn dưới chân bạn khi bạn ra biển và xé toang mặt nước. Điều đó hoàn toàn vô lý với tôi. Tôi khao khát được biết, được lặn sâu vào bí ẩn vùi lấp ấy.
Thế là tôi lén lút, với trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lấy trộm một cuốn sổ da bạc màu từ thế giới người lớn của cha, trong căn phòng làm việc tĩnh mịch. Và tôi bắt đầu, vẽ nguệch ngoạc theo cách tốt nhất mà một đứa trẻ có thể làm được, từng cái bóng nhỏ bé đầy bí ẩn mà tôi nhìn thấy, ghi lại mọi chi tiết mà trí óc non nớt có thể tưởng tượng ra, về từng hình bóng kỳ lạ tôi đã phác họa.
Tôi thấy chúng trong những bộ phim hoạt hình, sống một cuộc đời riêng biệt, nhảy múa và vui đùa, nhưng mẹ tôi bảo rằng hoạt hình do các họa sĩ như bố tôi vẽ ra, và chúng không hề có thật. Tôi thấy chúng trong những vở kịch bóng mà thỉnh thoảng trường tôi dàn dựng, những hình hài nhảy nhót sau màn che mỏng. Nhưng cô giáo lại nói, đó chỉ là những hình cắt bằng bìa cứng và những cái bóng ấy không có thật. Tôi sẽ thấy chúng trên sân chơi, mô phỏng hoàn hảo từng động tác của những đứa trẻ lớn hơn, chạy nhanh như gió, như những bản sao hoàn hảo, nhưng huấn luyện viên của tôi lại khẳng định chúng được tạo ra do ánh sáng mặt trời bị cơ thể lũ trẻ che khuất, và những cái bóng ấy, không hề có thật. Mọi người lớn đều nói dối.
Sự biến đổi của tri kỷ
Tôi luôn yêu mến chú chó Billy Martin của gia đình. Bố mẹ tôi mang nó về từ khi còn là một chú cún con, và đặt tên nó là Billy Martin như một trò đùa mà khi ấy tôi còn quá nhỏ để thấu hiểu. Người lớn từng cho rằng việc đặt tên đầy đủ cho những chú chó cưng thật là hài hước. Tôi gần như lớn lên cùng Billy và coi nó như một người anh em ruột thịt hơn là một con vật nuôi. Nó là một chú chó trung thành, vui vẻ và tinh nghịch, là người bạn duy nhất thực sự lắng nghe tôi.
Một ngày nọ, một ngày định mệnh, bố phải đưa nó đến bác sĩ thú y để tiêm vắc-xin dại. Và kể từ khoảnh khắc nó trở về cùng Billy thân yêu của tôi, tôi đã linh cảm được điều gì đó không ổn, một sự rạn nứt vô hình trong bản chất của nó.
Nó ngồi chễm chệ chiếm cứ chiếc ngai vàng da bọc trong phòng làm việc của bố bất cứ khi nào có cơ hội. Nó sủa vào mặt bố tôi, trút cơn thịnh nộ bằng những tiếng gầm gừ, hệt như những lời quát mắng cha tôi từng dành cho cả tôi và Billy. Mỗi sáng, nó nuốt trọn từng ngụm đắng ngắt từ chiếc tách sứ thân thuộc của ông, đúng như thói quen mà bố tôi đã duy trì suốt những năm tháng tôi còn có thể nhớ được. Nếu tôi không quá ngây thơ, không quá chìm đắm trong thế giới của trẻ con, tôi đã phải nhận ra rằng chú chó Billy của tôi, đang hành động giống hệt bố tôi, chứ không còn là chú chó mà tôi đã lớn lên cùng và hết mực yêu thương. Một bản sao hoàn hảo đến rợn người.
Khoảnh khắc của sự thật kinh hoàng
Vài tuần sau, khi mẹ đang say sưa nướng chiếc bánh táo trong bếp, mùi thơm ngọt lịm len lỏi khắp căn nhà, tôi ngồi trong phòng khách, đèn tắt tối om, chơi đùa với chiếc đèn pin cũ kỹ, tạo ra những hình bóng mô phỏng bằng bàn tay nhỏ xíu của mình. Tôi đã cẩn thận vẽ lại từng cái bóng đơn độc vào cuốn sổ mà tôi đã lén lút đánh cắp, từng hình hài nhỏ bé hiện ra từ ánh sáng và bóng tối.
Trái tim. Chim. Thỏ. Tàu vũ trụ. Hươu. Tôi đã dần trở nên khá thuần thục, những cái bóng nhảy múa dưới ánh đèn pin như những vũ công vô hình.
Chẳng bao lâu sau, tôi đã chán ngấy trò đó. Một thôi thúc kỳ lạ trỗi dậy trong lòng. Tôi muốn vẽ một con vật thật sự, một hình bóng sống động. Thế là tôi gọi Billy Martin lại để phác họa cái bóng của nó. Chính vào khoảnh khắc ấy, khi ánh đèn pin rọi thẳng vào người bạn bốn chân của tôi, tôi đã nhận ra một điều kinh hoàng, một sự thật xé toang màn sương thơ ấu của tôi. Cái bóng của nó không phải là hình dáng một chú chó. Nó là hình dáng một người đàn ông, mà phải nhiều năm sau đó, khi những mảnh ghép kinh hoàng lồng vào nhau, tôi mới bàng hoàng nhận ra, đó chính là bóng hình quen thuộc của người cha đã khuất của tôi.
Và chỉ vỏn vẹn 5 giây sau khi tôi nhận ra sự thật kinh hoàng ấy, Billy Martin đã biến thành một gánh nặng vô tri, một khối thịt lạnh lẽo trên sàn nhà phòng khách. Ngay giây phút nó gục chết, tôi tận mắt chứng kiến cái bóng ấy vọt đi, một dòng chảy u tối, xuyên qua không gian, hướng thẳng về phía mẹ tôi, người đang miệt mài với chiếc bánh táo thân yêu của bà. Tôi đã gào thét, van nài.
Tôi vẫn nhớ mình đã van nài, gào khóc, và cầu xin mẹ suốt hàng giờ liền hãy kiểm tra Billy, hãy nhìn nó, hãy thấy những gì đã xảy ra. Nhưng bà, dường như, chỉ bận tâm đến chiếc bánh táo của mình, tâm trí bà như bị giam hãm trong làn khói thơm ngọt của nó, hơn bất kỳ nỗi đau đớn tột cùng nào mà tôi có thể thể hiện ra. Khuôn mặt bà vô cảm, chỉ có đôi mắt lờ đờ nhìn vào khoảng không.
Khi lò nướng bắt đầu bốc cháy và khói cuồn cuộn, một mùi khét lẹt bao trùm căn nhà, hàng xóm đã chạy sang dập lửa. Tôi vẫn nhớ như in khuôn mặt của mẹ. Làm sao tôi có thể quên được chứ? Trong suốt 15 năm ròng rã sau đó, bà vẫn giữ nguyên khuôn mặt ấy, không một thớ cơ nào xê dịch dù chỉ là một ly, một cái mặt nạ của sự thờ ơ và trống rỗng.
Đó chính là khuôn mặt bà mang khi người ta cho bà ra khỏi viện tâm thần để đến dự tang lễ của cha tôi – người đã lìa đời vì bệnh dại, chỉ hai tuần trước khi đám cháy định mệnh kia bùng lên. Hai tuần. Khoảng thời gian đủ để một bóng hình cũ tìm thấy một vật chủ mới, và một bi kịch khác bắt đầu.
Tiếng cười trong vũng máu
Suốt 15 năm ròng, tôi vẫn hoang mang day dứt về ký ức kinh hoàng thời thơ ấu ấy, một gánh nặng đè nén lên tâm hồn non trẻ. Và vào sinh nhật tuổi 20 của tôi, cuối cùng, họ cũng cho phép mẹ tôi trở về nhà. Giờ đây, tôi đã là một người đàn ông, tôi đã có thể hỏi bà về tất cả những gì đã xảy ra năm đó, tìm kiếm một lời giải đáp, một sự xác nhận cho những điều chỉ mình tôi thấy.
Khi tôi phát hiện ra sự thật kinh hoàng, những lời thầm thì từ quá khứ, những mảnh ghép vỡ vụn bỗng chốc nối lại thành một bức tranh ghê rợn, tôi biết mình phải hành động cấp tốc. Không thể chần chừ. Và tôi đã làm vậy.
Tôi đã ngồi giữa một biển máu đỏ tươi loang lổ trên nền gạch trắng tinh khôi của phòng khách, nơi mẹ tôi vừa trút hơi thở cuối cùng, gục xuống. Máu đỏ rực, phản chiếu ánh sáng từ bên ngoài, và may mắn thay, nó phản chiếu đủ ánh sáng để không một bóng hình nào có thể hiện hữu. Hắn, kẻ đã chiếm hữu, giờ đây không còn nơi nào để trốn thoát. Hắn đã bị mắc kẹt.
Tôi bật cười, rồi lại cười, và cười nữa, tiếng cười man dại vang vọng khắp căn nhà trống rỗng, bởi cuối cùng tôi đã thấu tỏ bí ẩn lớn nhất cuộc đời mình. Mọi chuyện, thật ra, lại đơn giản đến thế. Một đứa trẻ đã đúng, và cả thế giới đã sai.
Cảnh sát ập đến, tiếng còi hú xé tan màn đêm tĩnh mịch. Bên ngoài, các phóng viên đã chụp lại hình ảnh tôi, nhuốm trong sắc đỏ thẫm đẹp đến rợn người, như một bức tranh nhuốm máu. Cái tên “Red” cũng từ đó mà ra.
Khi họ xiềng tôi vào chiếc áo bó, đưa tôi đến cùng trại tâm thần với mẹ, nơi những linh hồn lạc lối bị giam cầm, tôi ngước nhìn xuống, nơi ánh sáng vừa chạm tới, và thấy bóng hình cha tôi. Tôi không tài nào lý giải nổi, nhưng cái bóng ấy, đang mỉm cười. Một nụ cười méo mó, lạnh lẽo đến thấu xương.
Giờ đây, khi hồi tưởng lại, chính các tờ báo đã khởi đầu cái tên Red cho tôi. Tên thật của tôi, hoàn toàn không phải là Red.
Mà là Billy Martin.
Thực thể bí ẩn mà Red nhìn thấy khi 5 tuổi là gì?
Red nhìn thấy một cái bóng chợt vút lên, bứt ra khỏi vật thể mà nó bám víu, như một linh hồn thoát xác. Ban đầu, không ai tin đó là sự thật mà chỉ cho rằng đó là sản phẩm của trí tưởng tượng trẻ thơ.
Sự thay đổi của chú chó Billy Martin có ý nghĩa gì?
Sau khi tiêm vắc-xin dại, chú chó Billy Martin bắt đầu hành động giống hệt người cha của Red, từ cách ngồi ghế, sủa, cho đến việc uống cà phê. Điều này gợi ý rằng cái bóng đã chiếm hữu người cha và sau đó chuyển sang chú chó.
Làm thế nào mà Red phát hiện ra sự thật kinh hoàng về cái bóng?
Red phát hiện ra sự thật khi anh ta cố gắng vẽ cái bóng của chú chó Billy Martin. Thay vì hình dáng một chú chó, anh ta nhìn thấy hình dáng một người đàn ông, mà sau này anh ta nhận ra chính là cái bóng của người cha đã khuất.
Red đã làm gì để "bẫy" cái bóng?
Sau khi giết mẹ, Red ngồi giữa vũng máu đỏ tươi trên nền gạch trắng tinh. Máu phản chiếu đủ ánh sáng, khiến cái bóng không còn nơi nào để trốn thoát hay ẩn mình, buộc nó phải lộ diện.
Tên thật của nhân vật chính là gì và điều đó có ý nghĩa gì?
Tên thật của nhân vật chính là Billy Martin, trùng với tên của chú chó. Điều này ám chỉ một sự liên kết sâu sắc hoặc một vòng lặp bi kịch, nơi cái bóng có thể đã thao túng hoặc chuyển từ vật chủ này sang vật chủ khác, và ngay cả chính Red cũng có thể là một phần của chuỗi sự kiện kỳ lạ này.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



