Một nhiếp ảnh gia thiên nhiên vô tình đánh thức cơn khát máu của bầy vịt bằng loại bánh mì bí ẩn. Giờ đây, chúng đang chờ đợi anh ngoài cửa để đòi nợ máu.

Khúc dạo đầu của sự tĩnh lặng giả tạo
Bạn đã bao giờ cảm nhận được sự bình yên đến rợn người của một mặt hồ vào buổi sớm mai chưa? Tôi từng là một kẻ si mê sự tĩnh lặng đó. Là một nhiếp ảnh gia thiên nhiên, tôi dành cả đời mình để săn lùng những khoảnh khắc thuần khiết nhất — như đôi cáo đùa nghịch với cánh bướm mà tôi từng tự hào ghi lại. Nhưng giờ đây, khi ngồi trong bóng tối của căn nhà bị khóa chặt, tôi nhận ra rằng thiên nhiên không hề bao dung. Nó chỉ đang chờ đợi một lý do để xé xác chúng ta.
Thứ ba tuần đó, mọi chuyện bắt đầu như một nghi lễ thanh tao. 5:45 sáng, tôi rời nhà với chai nước cam và một ổ bánh mì trắng. Tại cái ao quen thuộc ấy, bầy vịt dàn hàng như những đứa trẻ ngoan chờ đợi ông già Noel. Tôi ném cho chúng những mẩu bánh, tận hưởng tiếng quạc quạc vang vọng trong làn sương mù mờ ảo. Đó là lần cuối cùng tôi thấy chúng đáng yêu.
Gretchen và công thức từ địa ngục
Sáng hôm sau, cửa hàng quen thuộc đóng cửa. Định mệnh dẫn lối tôi đến một tiệm bánh "vợ chồng" cũ kỹ nằm khuất trong hẻm nhỏ. Bước qua cánh cửa, thứ đầu tiên xộc vào mũi tôi không phải mùi bột mì thơm phức, mà là mùi sữa chó con trộn lẫn với mùi cơ thể thối rữa. Nó giống như mùi của một nhà vệ sinh tại trạm xăng đã bỏ hoang nhiều năm.
Từ phía sau tấm màn che, một người đàn bà tên Gretchen bước ra. Chiếc tạp dề của bà ta không dính bột, mà phủ đầy những mảng thịt đỏ tươi và máu đặc quánh. Bà ta cười, một nụ cười đầy răng nhưng thiếu vắng sự ấm áp, và đưa cho tôi một ổ bánh màu hồng nhạt, trông giống như được nặn từ thịt sống băm nhỏ hơn là bột mì. "Công thức gia truyền đấy," bà ta thì thầm bằng giọng nói ngọt ngào đến rợn tóc gáy. Tôi, trong sự mù quáng của thói quen, đã mua nó.
Khi bầy vịt nếm mùi thịt người
Tại bờ ao, tôi xé từng mẩu "bánh mì thịt" ném xuống nước. Một con vịt đầu đàn tiến tới. Nó không ăn, nó quan sát. Rồi nó đớp lấy mẩu bánh với một sự hung bạo lạ lùng. Trong tích tắc, nó biến thành một kẻ điên loạn, cướp sạch mọi thứ từ đồng loại. Khi tôi cố gắng giữ lấy phần còn lại, con quái vật lông vũ ấy đã lắp lấy ngón tay út của tôi.
Rắc.
Cảm giác không phải là một vết cắn, mà là một chiếc kẹp sắt sắc nhọn nghiền nát xương thịt. Máu bắn lên mặt hồ vốn dĩ trong vắt. Con vịt không nhả ra; nó dùng những răng cưa (lamellae) sắc lẹm nghiền nát ngón tay tôi thành một thứ hỗn hợp bầy nhầy ngay trước mắt tôi. Bầy vịt phía sau không còn quạc quạc đòi bánh nữa, chúng nhìn tôi với đôi mắt đen ngòm, trống rỗng nhưng đầy sát khí.
Cuộc đi săn của những kẻ bị lãng quên
Tôi chạy bán sống bán chết về phía xe, nhưng chúng đã cất cánh. Không phải tiếng vỗ cánh hòa bình, mà là tiếng gầm rú của một phi đội chiến đấu đang lao vào mục tiêu. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy kinh hoàng: không chỉ tôi, mà cả những người chạy bộ, những con chó nhỏ tội nghiệp đều bị bầy vịt rỉa sạch da thịt từng mảnh một.
Về đến nhà, tôi sập cửa lại ngay trước khi một cái mỏ dính máu kịp lách vào. Một giờ sau, sự im lặng chết chóc bao trùm. Khi tôi hé rèm nhìn ra ngoài, mật tôi trào lên tận cổ. Xác người nằm la liệt trên vỉa hè. Những con vịt không còn ăn vụn bánh mì, chúng đang đứng trên những cái xác, rỉa từng thớ thịt người với một sự kiên nhẫn đáng sợ.
Đã một tuần trôi qua. Chúng vẫn ở đó, đậu trên mái nhà, trên bãi cỏ, nhìn trừng trừng vào cửa sổ nhà tôi. Tôi có đủ thức ăn cho một tháng nếu tiết kiệm, nhưng sớm muộn gì tôi cũng phải bước ra ngoài. Bầy vịt biết điều đó. Chúng là những kẻ săn mồi kiên nhẫn nhất thế gian. Giờ đây, mỗi khi nghe tiếng "quạc", tôi không còn thấy yên bình nữa. Đó là tiếng gọi của tử thần.
Khám phá bí ẩn vùi lấp
Tại sao bầy vịt lại trở nên khát máu đột ngột?
Có vẻ như "công thức gia truyền" của Gretchen chứa đựng một loại thành phần gây nghiện hoặc kích thích bản năng săn mồi nguyên thủy của loài chim, biến chúng từ loài ăn tạp thành kẻ thù của loài người.
Gretchen thực sự là ai?
Người đàn bà với chiếc tạp dề đẫm máu có thể không phải là một thợ làm bánh bình thường. Sự ngọt ngào trong giọng nói đối lập với sự thối rữa của cửa hàng gợi ý về một thực thể tà ác đang nuôi dưỡng bóng tối trong thành phố.
Liệu nhân vật chính có thể thoát khỏi sự bao vây?
Với bầy vịt đang canh giữ mọi lối thoát và số lượng của chúng ngày càng tăng, cơ hội sống sót phụ thuộc vào việc liệu anh ta có thể tìm ra điểm yếu của chúng hoặc sự trợ giúp từ bên ngoài trước khi thực phẩm cạn kiệt.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


