Một người lái tàu tại UK đối mặt với thực thể bí ẩn trong toa tàu trống rỗng. Một cái vẫy tay từ hư vô và sự biến mất không dấu vết đầy ám ảnh.

Khi kim đồng hồ nhích dần về 11 giờ đêm, cũng là lúc ranh giới giữa thực tại và những điều không thể giải thích bắt đầu mờ đục. Giữa cái lạnh buốt giá của những tuần sát Giáng sinh tại Vương quốc Anh (UK), tôi – một người lái tàu dày dạn kinh nghiệm – đang điều hành chuyến hành trình cuối cùng trong ca làm việc muộn của mình.
Giao lộ của những linh hồn lạc lối
Đó là một lộ trình đặc biệt, nơi đoàn tàu không kết thúc hành trình ở ga cuối thông thường mà dừng lại ngay giữa tuyến. Một quy trình tẻ nhạt mà tôi thực hiện khoảng một đến hai lần mỗi ca trực. Sau khi nhân viên nhà ga kiểm tra kỹ lưỡng để đảm bảo không còn bóng người, tôi điều khiển con quái vật sắt trống rỗng vào đường ray phụ (siding) – một "bãi đậu tàu" biệt lập, chìm trong bóng tối đặc quánh.
Tôi mở cửa cabin, chuẩn bị đi xuyên qua các toa tàu để sang đầu lái bên kia. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, nhịp tim tôi như lỗi nhịp. Qua lớp kính ngăn cách với toa tàu thứ hai, một bóng hình đang đứng đó. Một người phụ nữ trung niên, mặc bộ trang phục Niqab của người Hồi giáo (mảnh khăn che kín mặt chỉ để lộ đôi mắt).
Cái vẫy tay từ cõi hư vô
Bà ấy nhìn tôi, đôi tay khẽ vẫy qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, kèm theo một cái nhún vai đầy vẻ hối lỗi như muốn nói: "Tôi lỡ chuyến rồi, thật xin lỗi!". Chuyện hành khách ngủ quên hay lẻn lên tàu vào phút chót không phải là hiếm. Tôi mỉm cười vẫy tay lại, ra hiệu rằng mình đã thấy bà ấy, rồi quay vào lấy túi xách để bắt đầu công việc "giải cứu" vị khách muộn màng này.
"Thêm một chút thời gian, có lẽ mình sẽ được về sớm hơn dự kiến," tôi thầm nghĩ. Nhưng sự lạc quan đó nhanh chóng bị dập tắt bởi một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Sự trống rỗng chết chóc
Tôi bước vào toa tàu thứ nhất, tiến sát đến cánh cửa dẫn sang toa thứ hai – nơi người phụ nữ đeo niqab vừa đứng đó chỉ vài giây trước. Tôi đẩy cửa bước vào, miệng định cất lời chào, nhưng âm thanh tắc nghẹn nơi cổ họng. Toa tàu hoàn toàn trống không.
Tôi điên cuồng lục soát khắp các dãy ghế, chạy dọc suốt chiều dài đoàn tàu, từ toa này sang toa khác. Không một bóng người. Không một tiếng động. Những cánh cửa lên xuống vẫn đóng chặt. Người phụ nữ ấy đã tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại. Cảm giác bị quan sát từ những góc tối của toa tàu khiến chuyến lái xe trở về của tôi trở thành một cơn ác mộng kéo dài vô tận.
Làm thế nào một người phụ nữ có thể biến mất khỏi đoàn tàu đang đóng kín?
Theo lời kể của nhân chứng DEAD-VHS, các nhân viên nhà ga đã kiểm tra kỹ lưỡng trước khi tàu vào đường ray phụ. Các cửa ra vào đều được khóa và giám sát chặt chẽ, khiến việc một người bình thường rời khỏi tàu mà không bị phát hiện là điều không thể.
Địa điểm xảy ra sự việc có lịch sử tâm linh nào không?
Các tuyến đường sắt tại Vương quốc Anh vốn nổi tiếng với những câu chuyện về "Hành khách bóng ma". Việc tàu dừng ở giữa tuyến tạo ra một không gian tĩnh lặng, dễ dẫn đến các hiện tượng giao thoa siêu nhiên.
Tình trạng tâm lý của người lái tàu lúc đó ra sao?
Nhân vật chính khẳng định đây là một ca làm việc bình thường và tẻ nhạt cho đến khi sự việc xảy ra. Anh là người có kinh nghiệm và đã quen với các quy trình vận hành nghiêm ngặt, loại trừ khả năng ảo giác do mệt mỏi.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Ghost on the Train



