Trong cơn sốt hoành hành, một sinh viên đại học vô tình chứng kiến điều bất khả thi: một kẻ mạo danh bí ẩn biến mất và xuất hiện trong tích tắc. Liệu đó là ảo ảnh hay hiện thực rùng rợn đang bám đuổi?

Khoảnh khắc mà cơn sốt lên đến đỉnh điểm, khi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh bắt đầu mờ nhạt, tôi đã chạm trán với một sự kiện khiến tâm trí tôi mãi mãi bị xé toạc. Ký túc xá đại học vốn đã mang vẻ u ám của những bí mật được chôn vùi qua bao thế hệ sinh viên, nhưng vào đêm đó, nó đã hé lộ một góc khuất còn rùng rợn hơn nhiều.
Cơn Sốt Và Lời Kêu Gọi Của Bóng Đêm
Đầu óc tôi quay cuồng như một con quay bị ma ám, mỗi nhịp đập của thái dương là một nhát búa giáng vào ý thức. Cơn sốt đang hành hạ tôi không ngừng, biến hành lang quen thuộc của ký túc xá thành một đường hầm méo mó. Mặc dù cơ thể rã rời, nhưng một nhu cầu sinh lý cơ bản đã kéo tôi ra khỏi giường, hướng về phía nhà tắm. Phòng của tôi là cánh cửa đầu tiên ngay khi bước vào hành lang, một vị trí thuận lợi – hay đáng nguyền rủa – tùy vào cách bạn nhìn nhận. Trên suốt chặng đường ngắn ngủi đó, tôi chỉ biết nhìn thẳng về phía đối diện, nơi ẩn chứa những bí mật của khu vệ sinh chung.
Những nhà tắm này không giống bất kỳ nơi nào khác tôi từng thấy. Chúng được thiết kế theo phong cách spa kỳ lạ, mỗi bên có bốn phòng, mỗi phòng lại được trang bị đầy đủ vòi sen, bồn cầu và bồn rửa mặt riêng, kèm theo một cánh cửa có thể khóa lại để đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Hãy hình dung một phòng tắm gia đình, nhưng được phân chia thành nhiều ô độc lập, chia sẻ bởi rất nhiều người. Và hai bên của khu vực này, mỗi phía lại có một hành lang nhỏ dẫn đến hai cánh cửa nhà tắm.
Cái Nhìn Thoáng Qua Từ Hư Vô
Và rồi, điều đó xảy ra. Từ góc hành lang nhỏ gần tôi nhất, một cái đầu ló ra. Đó là một chàng trai trẻ mà tôi chưa từng gặp mặt, một gương mặt hoàn toàn xa lạ trong cái không gian vốn tưởng chừng thân thuộc này. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong tích tắc, và tôi thề, có một sự lạnh lẽo khó tả trong đôi mắt hắn. Ngay khi hắn nhận ra tôi đang đến, hắn lại thụt lùi vào bóng tối, như thể một con vật bị giật mình. Cơn buồn tiểu thúc giục, tôi tự nhủ, ít nhất một trong số bốn nhà tắm phải trống.
Tôi bước vào hành lang nhỏ đó, sự im lặng đáng sợ bao trùm. Không một bóng người. Cả hai cánh cửa nhà tắm đều mở toang, phơi bày sự trống rỗng hoàn toàn bên trong. Tôi gọi khẽ, giọng mình lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Không một tiếng đáp lại. Chỉ có sự trống rỗng đến kinh hoàng.
Vòng Xoáy Của Sự Vô Lý
Một cảm giác rợn người, lạnh lẽo hơn cả cơn sốt, bò dọc sống lưng tôi. Có điều gì đó sai trái đến tận cùng ở đây. Tôi quyết định đi tìm một nhà tắm khác, không thể ở lại cái nơi vừa rồi dù chỉ thêm một giây. Nhưng một câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào tâm trí: liệu đó có phải là một người thật, hay chỉ là sản phẩm của cơn sốt? Tôi cần một câu trả lời.
Tôi đi ngang qua phòng sinh hoạt chung, và rồi, tim tôi như ngừng đập. Ngồi trên ghế, đang học bài cùng một người bạn, chính là chàng trai lạ mặt đó. Hắn ta, người mà chỉ vài giây trước đã biến mất một cách bí ẩn trong hành lang nhà tắm trống rỗng. Điều này hoàn toàn vô lý! Tôi đã nhìn thẳng về phía trước, và lẽ ra tôi phải thấy hắn ta rời khỏi khu nhà tắm hoặc bước vào phòng sinh hoạt chung đó. Không có cách nào hắn có thể dịch chuyển tức thời như vậy.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng, như thể đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Không một chút nhận biết về cuộc chạm trán kỳ lạ vừa rồi. Tại sao hắn lại thụt vào nhà tắm sau khi lén nhìn tôi? Điều đó thật vô nghĩa, thật đáng sợ.
Nỗi Ám Ảnh Bám Víu
Giờ đây, tôi cảm thấy vô cùng rợn người về tình huống này, một nỗi sợ hãi nguyên thủy rằng mình sẽ tiếp tục chạm trán thứ đó sau khi đã nhìn thấy nó. Tôi chỉ mong rằng nó bám theo chàng trai kia, vì tôi không hề quen biết hắn, và nó sẽ chẳng có lý do gì để lừa gạt hay ám ảnh tôi. Tôi không nghĩ hắn sống ở đây, có lẽ chỉ là bạn bè hoặc bạn học của một ai đó sống cùng hành lang của tôi mà thôi.
Lẽ ra tôi nên hỏi hắn ta ngay trong phòng sinh hoạt chung, đối mặt với sự thật dù nó có điên rồ đến đâu. Nhưng lúc đó, tôi đang bệnh nặng, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm lùng thùng, tóc tai bù xù bết bát. Tôi có lẽ sẽ trông như một kẻ điên khùng nếu hỏi hắn làm sao hắn lại dịch chuyển được vào phòng sinh hoạt chung mà không một ai hay biết.
Chuyện này cứ ám ảnh tôi mãi không thôi, một vết sẹo vô hình trong tâm trí. Giờ đây, tôi chỉ muốn trút bỏ gánh nặng này ra khỏi lòng, và cầu mong cho năng lượng tâm linh của mình được bảo vệ khỏi bất cứ thứ gì đang ẩn mình trong bóng tối của ký túc xá.
Bí ẩn về sự biến mất của chàng trai lạ mặt là gì?
Liệu đó là một hồn ma, một thực thể siêu nhiên có khả năng dịch chuyển tức thời, hay chỉ là ảo ảnh do cơn sốt của người kể chuyện gây ra?
Tại sao chàng trai lạ mặt lại thụt vào nhà tắm sau khi chạm mắt với người kể chuyện?
Hành động này có phải là một phản xạ tự nhiên của một người bị phát hiện, hay là một phần của màn kịch của một thực thể muốn trốn tránh hoặc thử thách người kể chuyện?
Phản ứng của chàng trai lạ mặt khi ở phòng sinh hoạt chung có ý nghĩa gì?
Sự thiếu nhận biết hoàn toàn của hắn ta về cuộc chạm trán trước đó có thể chỉ ra rằng hắn không phải là cùng một người, hoặc hắn không hề nhận thức được sự hiện diện bí ẩn nào khác đã thay thế mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Nếu người kể chuyện đã đối mặt với chàng trai lạ mặt, điều gì sẽ xảy ra?
Liệu sự thật kinh hoàng sẽ được phơi bày, hay người kể chuyện sẽ chỉ nhận được một cái nhìn trống rỗng và bị coi là kẻ điên rồ?
Nỗi sợ hãi của người kể chuyện về việc 'nó' bám theo có cơ sở không?
Sự kiện này là một khoảnh khắc đơn lẻ hay là dấu hiệu của một thế lực siêu nhiên đang hoạt động trong ký túc xá, và người kể chuyện đã vô tình trở thành mục tiêu?
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
