Khám phá bí ẩn về thực thể đen tối đeo bám một gia đình tại Atlanta qua lời kể đầy ám ảnh của một thiếu niên 16 tuổi.
Vị Khách Và Những Lời Thì Thầm Từ Quá Khứ
Năm đó tôi vừa tròn 16 tuổi, cái tuổi mà người ta thường tin rằng bóng tối chỉ là sự thiếu vắng của ánh sáng, chứ không phải là nơi trú ngụ của những điều không thể gọi tên. Một buổi chiều muộn tại Atlanta, người anh họ bên nội – một gã lái xe tải phong trần mà chúng tôi đã mất liên lạc nhiều năm – bất ngờ ghé thăm. Cha tôi muốn rủ anh làm một công việc xây dựng ở trung tâm thành phố, nhưng anh từ chối. Anh chọn ở lại dùng bữa tối, một quyết định mà sau này tôi mới biết, nó đã mở ra cánh cửa dẫn vào bí mật đen tối nhất của dòng họ chúng tôi.
Khi mẹ kế của tôi hối hả quay lại cửa hàng vì quên một món gia vị, tôi đã ngồi trong chiếc xe tải của anh họ. Và chính trong không gian chật hẹp, ám mùi thuốc lá đó, tôi đã trút bỏ gánh nặng của nỗi sợ hãi mà mình đã chôn giấu suốt một tuần qua.
Cỗ Máy Không Linh Hồn Và Tiếng Cười Trong Đêm
Tôi kể cho anh nghe về những đêm lẻn xuống lầu để đắm chìm vào thế giới của chiếc PlayStation. Nhưng trong cái tĩnh lặng đến rợn người của phòng khách, tôi luôn cảm thấy một ánh nhìn đóng đinh vào sau gáy. Tôi chưa bao giờ dám quay lưng lại với khoảng không. Mỗi khi lấy hết can đảm để ngoảnh lại, một bóng đen cao lớn đứng sừng sững ở góc phòng luôn chào đón tôi bằng sự im lặng chết chóc. Tôi thường phải bật tung tất cả đèn, chấp nhận nguy cơ bị cha phát hiện, chỉ để xua tan cái cảm giác bị săn đuổi đó.
Kinh tởm hơn cả là chiếc ghế bô tập đi của em trai tôi. Nó là một món đồ chơi vô tri, chỉ phát ra âm thanh khi cảm biến kim loại nhận thấy sự hiện diện của chất thải. Nhưng cứ vào đêm khuya, khi tôi đang ngồi đó, nó lại tự kích hoạt. Tôi lao vào phòng tắm, hy vọng tìm thấy một lời giải thích logic, nhưng cái bô hoàn toàn trống rỗng. Cái gì đã ấn xuống cảm biến đó? Hay đúng hơn, cái gì đã ngồi lên đó và nhìn tôi qua khe cửa?
Cái Chạm Của Hư Vô
Nhưng đỉnh điểm của sự kinh hoàng xảy ra vào một đêm tôi không thể chợp mắt. Kim đồng hồ nhích dần đến 2 giờ sáng. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Tôi nằm nghiêng bên trái, kéo chăn sát vai, đôi mắt mở trừng trừng vào bóng tối.
Đột nhiên, nệm giường lún xuống.
Nó chậm chạp, êm ái nhưng đầy quyền lực, giống như cách cha mẹ thường ngồi bên mép giường để trò chuyện với bạn. Nhưng không có tiếng bước chân, không có hơi thở của con người. Một áp lực nặng nề đè lên tấm nệm, khiến cơ thể tôi từ từ lật ngửa ra sau. Tôi biết, "nó" biết tôi đang thức. Và "nó" muốn tôi phải nhìn thấy khuôn mặt của nó.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi trùm kín chăn qua đầu. Nhưng qua một lỗ thủng nhỏ xíu trên tấm vải, tôi đã nhìn thấy điều không nên thấy. Đèn pha ngoài sân bị một con sóc kích hoạt, hắt luồng sáng mờ nhạt vào cửa sổ. Đáng lẽ tôi phải thấy trần nhà được chiếu sáng, nhưng không. Trước mắt tôi là một khối đen đặc quánh, cao lớn đến mức nuốt chửng cả ánh sáng, đứng sừng sững ngay sát mép giường, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của tôi.
Tôi nhắm nghiền mắt, cầu nguyện trong sự run rẩy cho đến khi kiệt sức và lịm đi trong cơn sốt mồ hôi đầm đìa.
Lời Nguyền Trong Huyết Quản
Nghe đến đó, người anh họ của tôi chậm rãi đạp phanh. Chiếc xe giảm tốc độ giữa con đường vắng lặng. Anh nhìn tôi, ánh mắt không phải sự chế nhạo, mà là một nỗi cảm thông đầy ớn lạnh. Anh nói rằng những gì tôi trải qua không hề xa lạ. Những người anh em họ khác cũng đã kể cho anh nghe những câu chuyện tương tự đến mức rợn người.
"Có thứ gì đó đang canh giữ gia đình chúng ta," anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Anh không biết nó là thiện hay ác. Anh chỉ biết nó luôn ở đó, trong bóng tối của mỗi căn nhà mang dòng máu này."
Không có một cái kết huy hoàng, không có nghi lễ trừ tà nào cả. Anh chỉ để lại cho tôi những quy tắc sinh tồn với thực thể đó:
- Đừng bao giờ khiêu khích nó.
- Đừng bao giờ chế nhạo nó.
- Đừng bao giờ nói chuyện trực tiếp với nó.
- Và quan trọng nhất: Hãy coi như nó không tồn tại.
Đến tận bây giờ, mỗi khi đêm về, tôi vẫn cảm thấy áp lực ấy bên mép giường. Và tôi chọn cách im lặng, vì tôi biết, nếu tôi nhìn vào nó, nó cũng sẽ nhìn thấu vào linh hồn tôi.
Thực thể này là ai và tại sao nó lại theo dõi gia đình?
Người anh họ tin rằng đây là một thực thể gắn liền với dòng máu của gia đình, một dạng "Watcher" (Kẻ canh gác) không rõ thiện ác, đã xuất hiện trong nhiều thế hệ.Tại sao hệ thống báo động của người cha không hoạt động?
Bởi vì thực thể này không phải là con người bằng xương bằng thịt; nó có thể đi xuyên qua các vật chất vật lý và không kích hoạt các cảm biến chuyển động thông thường.Lời khuyên quan trọng nhất để đối phó với bóng đen này là gì?
Phớt lờ sự hiện diện của nó hoàn toàn. Việc giao tiếp hoặc thừa nhận sự tồn tại của nó có thể dẫn đến những hậu quả không thể lường trước.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories
|


