Giữa rừng già Papua New Guinea, nơi máu và bùn vùi lấp nghìn xác lính, một linh hồn trẻ tuổi hiện về từ hư vô. Bí ẩn kinh hoàng trên cung đường Kokoda.

Lời nguyền vùi lấp dưới tán rừng Owen Stanley
Có những vùng đất mà thời gian không bao giờ trôi đi, nơi bóng tối của quá khứ đặc quánh lại như nhựa cây rừng. Tôi vừa trở về từ Kokoda Track tại Papua New Guinea – một cung đường không dành cho những kẻ yếu tim. Gọi là đường mòn, nhưng thực chất nó là một dải ruy băng rách nát xuyên qua những cánh rừng rậm rạp của dãy Owen Stanley.
Nơi đây, vào những năm tháng rực lửa của Thế chiến thứ Hai, các chiến binh Digger của Úc đã đụng độ với quân đội Nhật Bản trong một cuộc thảm sát tàn khốc. Máu đã đổ, và cho đến tận ngày nay, những hố chiến đấu, những mảnh di vật gỉ sét và cả những ngôi mộ vô danh vẫn nằm đó, lặng lẽ chờ đợi một ai đó đánh thức.
Khoảnh khắc giao thoa tại Eora Creek
Đoàn hành hương của chúng tôi gồm 12 người. Sau khi vượt qua đỉnh Mount Bellamy – điểm cao nhất của hành trình – chúng tôi hạ trại gần Eora Creek. Không gian đặc quánh hơi ẩm, nóng như nung và sặc mùi lá mục. Trước khi chìm vào giấc ngủ, chúng tôi đã đi dạo quanh những hố chiến đấu cũ. Có lẽ, chính sự tò mò đó đã mở ra một cánh cửa mà lẽ ra nên được đóng chặt.
Đêm đó, tôi trằn trọc trên nền đất gồ ghề. Đột nhiên, một lực đẩy vô hình như bàn tay của kẻ chết chóc tóm lấy cổ áo tôi, giật phắt tôi ngồi dậy. Tôi nín thở.
Cả khoảng trống quanh tôi đột ngột rực sáng bởi một thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe như thể ai đó vừa bắn một quả pháo sáng lên không trung. Và rồi, tôi thấy hắn.
Chỉ cách mặt tôi vài centimet là một khuôn mặt trẻ măng nhưng hốc hác, lấm lem bụi đường và mồ hôi. Hắn mặc bộ quân phục màu xanh bạc màu, tay áo xắn cao, đầu đội chiếc mũ ca-lô (slouch hat) phong trần. Một tay hắn lăm lăm khẩu súng trường .303, tay kia vẫn đang siết chặt lấy áo tôi. Tiếng thở dốc nặng nề của hắn vang lên bên tai tôi, rõ mồn một giữa sự tĩnh lặng chết chóc của rừng già.
Nỗi sầu muộn từ hư vô
Chúng tôi nhìn nhau trong vài giây – một khoảng thời gian dài vô tận giữa sự sống và cái chết. Đôi mắt hắn tràn ngập sự sợ hãi và lạc lõng. Rồi, như một ảo ảnh tan vào sương khói, ánh sáng vàng vụt tắt. Rừng già trở lại bóng tối mênh mông. Chỉ còn tiếng ngáy của những người bạn đồng hành và tiếng lá cây xào xạc như tiếng cười thầm của quỷ dữ.
Tôi không thấy sợ. Thay vào đó, một nỗi buồn khủng khiếp xâm chiếm lấy tâm hồn tôi – nỗi nhớ nhà da diết của một kẻ đã vĩnh viễn không bao giờ có thể trở về. Người hướng dẫn viên của chúng tôi, kẻ đã có hơn 70 lần băng qua cung đường này, chỉ khẽ gật đầu khi nghe câu chuyện. Ông ta biết. Họ vẫn ở đó.
Liệu có phải do kiệt sức nên nảy sinh ảo giác?
Dù việc thiếu ngủ và kiệt sức có thể gây ra hiện tượng tâm lý, nhưng người kể chuyện khẳng định trải nghiệm này sống động đến mức cảm nhận được cả hơi thở và lực kéo vật lý trên áo.
Tại sao địa danh Eora Creek lại đáng sợ?
Eora Creek là nơi diễn ra những trận đánh ác liệt nhất với thương vong cực lớn cho quân đội Úc, biến nơi đây thành một trong những điểm nóng về tâm linh trên đường mòn Kokoda.
Những người khác có nhìn thấy bóng ma này không?
Trong đoàn có người tin, người không, nhưng người hướng dẫn viên dày dạn kinh nghiệm khẳng định những hiện tượng này thường xuyên xảy ra với những người đi trek tại đây.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal
