Một ký ức kinh hoàng từ vùng đất Navajo: Khi trò chơi trốn tìm thơ ấu trở thành cuộc rượt đuổi với một bóng đen dài dặc không thuộc về thế giới này.
Bóng tối ở khu bảo tồn Navajo không bao giờ chỉ đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng. Nó đặc quánh, mang theo hơi thở của những truyền thuyết cổ xưa và những thực thể vốn đã học được cách ẩn mình sau những vách đá sa thạch. Đối với ajyogababe, nỗi sợ ấy đã được định hình vào một đêm mùa hè năm 10 tuổi, một ký ức mà đến tận bây giờ vẫn khiến sống lưng người kể lại lạnh toát.
Đêm của những vì sao và quân bài Navajo 10
Năm đó, như một truyền thống bất di bất dịch của mỗi mùa hè, chúng tôi tụ tập tại nhà bà. Chiếc bạt lò xo (trampoline) trước sân được biến thành một pháo đài nhỏ với tầng tầng lớp lớp chăn bông và gối ôm. Đó là thiên đường của những đứa trẻ: vừa nhấm nháp đồ ăn vặt, vừa ngửa mặt lên bầu trời rộng lớn để đếm những vì sao lấp lánh như kim cương vãi trên nền nhung đen.
Bên trong nhà, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ. Tiếng cười nói của cha mẹ, cô dì chú bác vang lên đều đặn. Họ đang mải mê với những ván bài Navajo 10, đắm chìm trong thế giới của người lớn mà không hề hay biết rằng, ở ngoài kia, bóng tối đang bắt đầu vặn mình.
Trò chơi trốn tìm và sự hiện diện không mời
Khi những cơn gió nhẹ mang theo mùi cát nóng thổi qua, chúng tôi quyết định chơi trốn tìm. Tôi – một đứa trẻ 10 tuổi với nỗi sợ bóng tối thường trực – đã chọn cách ẩn nấp giữa những người anh họ lớn tuổi hơn. Tôi nghĩ rằng vóc dáng cao lớn của họ sẽ là tấm lá chắn hoàn hảo, và nếu có điều gì đó không ổn, họ sẽ là người bị phát hiện trước.
Sự im lặng bao trùm. Tiếng đếm của "người tìm" vang lên từ cách đó vài mét, khô khốc và đơn độc. Chính lúc đó, tôi nhìn thấy nó.
Trên vách phía sau căn nhà, một bóng đen dài dặc hiện rõ mồn một. Nó không có khuôn mặt, không có chi tiết, chỉ là một khối đen tối tăm hơn cả đêm tối, đang bước đi một cách thản nhiên về phía chúng tôi. Nó không đi dưới đất; nó bước đi trên vách nhà như thể trọng lực là một khái niệm xa xỉ. Một thực thể không hình thù, nhưng mang theo một áp lực khủng khiếp khiến lồng ngực tôi thắt lại.
Cuộc tháo chạy vào hư không
Tôi không phải là người duy nhất thấy nó. Những người anh họ cao lớn, những kẻ vốn dĩ là chỗ dựa của tôi, đột ngột lao đi như những con thú bị săn. Không một lời cảnh báo, không một tiếng hét, họ bỏ chạy thục mạng về phía cánh cửa nhà. Bản năng sinh tồn trỗi dậy trong đôi chân ngắn ngủi của đứa trẻ 10 tuổi, tôi booking nó (chạy trốn tốc lực) và thậm chí còn vượt qua cả những người anh để lao vào nhà trước nhất.
Đêm đó, chúng tôi bị nhốt chặt trong nhà. Không ai được phép bước ra ngoài thêm một lần nào nữa. Bầu không khí trong căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường, dù tiếng quân bài vẫn lạch cạch rơi trên bàn. Người lớn không giải thích, cũng không ai dám hỏi.
Sự việc ấy chưa bao giờ được nhắc lại trong các cuộc đoàn tụ gia đình. Nó bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian của vùng Navajo, nhưng mỗi khi đêm về, cái bóng đen dài dặc bước đi trên vách nhà ấy vẫn đôi khi hiện về trong những giấc mơ, nhắc nhở rằng có những thứ ở khu bảo tồn mà tốt nhất là chúng ta đừng bao giờ tìm thấy.
Navajo 10 là loại trò chơi gì?
Đây là một trò chơi bài phổ biến trong cộng đồng người Navajo, thường được chơi trong các dịp tụ họp gia đình, mang đậm tính kết nối cộng đồng.Tại sao cái bóng lại gây ám ảnh đến vậy?
Bởi vì nó không phản chiếu bất kỳ vật thể nào và di chuyển trên vách nhà một cách phi lý, gợi nhắc đến những truyền thuyết về Skinwalker hoặc các thực thể bóng tối trong văn hóa bản địa.Điều gì xảy ra sau khi lũ trẻ chạy vào nhà?
Người lớn ngay lập tức cấm chúng ra ngoài trong suốt phần còn lại của đêm, một phản ứng cho thấy có lẽ họ biết rõ điều gì đang lảng vảng bên ngoài nhưng chọn cách im lặng để bảo vệ lũ trẻ khỏi sự sợ hãi tột cùng.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: Navajo Rez Encounters

