Khám phá câu chuyện ám ảnh của darkenivy về một thực thể cao hơn 7 feet, không có khuôn mặt, đã đeo bám nhân vật chính từ đêm định mệnh năm 5 tuổi.
Khởi Đầu Của Cơn Ác Mộng: Đêm Trăng Máu Và Tiếng Gào Thét
Tôi không chắc mình nên bắt đầu từ đâu trong cái mê lộ của ký ức này. Có lẽ là từ khi tôi mới 6 tuổi, cái tuổi mà người lớn thường bảo rằng trẻ con hay "nhìn gà hóa cuốc". Nhưng tôi biết, có những thứ không thuộc về thế giới này vẫn luôn lẩn khuất trong tầm mắt, và cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thấy nó.
Mọi chuyện bắt đầu vào năm tôi lên 5, khi tổ ấm gia đình tan vỡ. Cha mẹ tôi chia tay, để lại tôi như một món đồ chơi bị quăng quật giữa hai thành phố. Cứ mỗi hai tuần, mẹ tôi lại phải vượt quãng đường 4 tiếng đồng hồ cả đi lẫn về để đón tôi vào cuối tuần. Đó cũng là lúc sức khỏe của bà ngoại tôi suy kiệt nhanh chóng. Thế giới của một đứa trẻ 5 tuổi khi ấy chỉ gói gọn trong những tiếng cãi vã và một chiếc điện thoại Android nhỏ xíu – người bạn duy nhất mà cha tôi đưa cho để ông ta khỏi phải bận tâm đến tôi.
Đêm định mệnh đó, tôi khóc lóc gào thét đòi về với mẹ. Khi sự kiên nhẫn của cha tôi chạm đáy, ông vứt hành lý của tôi lên xe và lao vào màn đêm trên con đường cao tốc dài hun hút. Ông ta không hề nói với tôi một lời: Đó chính là đêm bà ngoại tôi trút hơi thở cuối cùng.
Bóng Ma Cao 7 Feet Bên Rìa Hư Vô
Giữa đường, cuộc tranh cãi qua điện thoại giữa cha và mẹ tôi trở nên dữ dội. Cha tôi tấp xe vào lề đường cao tốc vì sợ tai nạn trong lúc quẫn trí. "Ngồi yên đó!", ông quát rồi mở cửa bước xuống, đi bộ vào bóng tối để tiếp tục cuộc khẩu chiến, bỏ mặc tôi đơn độc trong chiếc xe khóa kín giữa đêm khuya thanh vắng.
Kim đồng hồ điểm nửa đêm. Phía bên kia đường cao tốc là những ánh đèn nhạt nhòa, nhưng ngay sát bên cửa sổ xe tôi là cánh rừng già sẫm đặc. Tôi run rẩy, tay nắm chặt chốt cửa, cố nhìn xuyên qua màn sương mù thì chợt sững người. Giữa những tán cây, một bóng hình cao lớn hiện ra. Nó không phải cao 6 feet, nó phải ít nhất 7 feet hoặc hơn thế nữa.
Lạ thay, tôi không cảm thấy sợ hãi, cũng chẳng thấy bình yên. Tôi chỉ đứng hình, trân trân nhìn vào thực thể đó như bị thôi miên. Nó đứng đó, tĩnh lặng như một phần của bóng tối, cho đến khi cha tôi mở cửa bước vào xe. Trong một cái chớp mắt, thực thể ấy biến mất vào hư vô.
Sự Ám Ảnh Xuyên Qua Những Ngôi Nhà Chết Chóc
Nhiều năm trôi qua, tôi lớn lên cùng những câu chuyện Creepypasta và phim kinh dị – một hệ quả tất yếu của việc sở hữu điện thoại quá sớm. Tôi luôn cảm thấy mình không bao giờ đơn độc. Có một lực hút vô hình nào đó luôn kéo tôi về phía những cánh rừng. Tôi thường lang thang ở đó ít nhất 4 lần mỗi ngày, và nán lại tận những giờ khắc linh thiêng từ 1 giờ đến 3 giờ sáng.
Đôi khi, ngay sát rìa tầm mắt, tôi lại thấy "Nó". Bạn bè tôi cười nhạo, cho rằng tôi bị ám ảnh bởi những câu chuyện kinh dị trên mạng. Nhưng làm sao họ hiểu được? Tôi đã sống trong những ngôi nhà mà người ta từng bị sát hại hoặc tự sát. Tôi quen với hơi lạnh của những linh hồn, nhưng thực thể trong rừng lại là một thứ hoàn toàn khác biệt.
Rất khó để mô tả diện mạo của nó. Đôi chân nó dài đến mức tôi phải ngước lên tận trời xanh mới mong nhìn thấy khuôn mặt. Nhưng dù ở góc độ nào, khuôn mặt đó chỉ là một hố đen sâu thẳm. Không mắt, không mũi, không miệng. Chỉ có một màu đen đặc quánh nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Hồi Kết Chưa Có Lời Giải: Nó Đang Đến Gần Hơn
Bây giờ tôi đã gần 19 tuổi. Tôi không còn cố giải thích với bất kỳ ai nữa. Họ gọi tôi là kẻ trầm cảm, kẻ hoang tưởng. Nhưng tôi biết mình tỉnh táo. Thực thể đó không làm hại tôi, nó chỉ đứng đó. Nhưng điều kinh hoàng nhất là: Càng lớn tuổi, tôi lại càng nhìn thấy nó thường xuyên hơn. Và mỗi lần xuất hiện, nó lại tiến gần hơn một chút.
Nó bắt đầu xuất hiện đúng vào ngày bà ngoại tôi mất. Liệu "thứ đó" có phải là bà? Hay là một thứ gì đó tăm tối hơn đã mượn cái chết để tìm đường vào thế giới của tôi? Tôi đã từng vẽ lại nó, nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là những tràng cười nhạo báng.
Đây không phải là một trò đùa. Đây là cuộc đời tôi, một câu chuyện đang viết dở giữa thực và ảo. Tôi chỉ muốn biết: Có ai ngoài kia đã từng nhìn thấy nó chưa?
Thực thể này có phải là linh hồn của người bà quá cố?
Người kể chuyện (darkenivy) nghi ngờ sự trùng hợp khi thực thể xuất hiện đúng vào đêm bà mất, nhưng hình dáng cao trên 7 feet và khuôn mặt là hố đen khiến đây vẫn là một bí ẩn rùng rợn.
Tại sao nhân vật chính lại bị thu hút bởi rừng già vào lúc 1-3 giờ sáng?
Có một mối liên kết vô hình và sự ám ảnh cưỡng chế khiến nhân vật luôn cảm thấy bị thôi thúc phải quay lại nơi thực thể bóng đêm ẩn mình.
Thực thể bóng đen có gây hại cho con người không?
Theo lời kể, suốt 14 năm qua nó chỉ đứng quan sát, nhưng sự thật đáng sợ là nó đang thu hẹp khoảng cách với nhân vật chính theo thời gian.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - darkenivy

