Khám phá hồ sơ kinh hoàng về Raeah Lennard và người bạn cùng phòng bí ẩn Rika cùng thực thể bước ra từ những bức họa đẫm máu tại ký túc xá đại học.

Người đời thường huyễn hoặc rằng đại học là nơi để chúng ta "tìm thấy chính mình". Nhưng đối với Raeah Lennard, đó là nơi cô chứng kiến một tâm hồn mục nát nhanh đến nhường nào, và là nơi ranh giới giữa thực tại và địa ngục bị xóa nhòa bởi những nét cọ đẫm máu.
Hồ sơ bóng tối: Kẻ mang tên Rika
Mọi chuyện bắt đầu vào ngày 29 tháng 10, lúc 12:03 sáng. Đó là khoảnh khắc đầu tiên Raeah Lennard nhận ra có điều gì đó không ổn với Rika. Rika không phải một nữ sinh bình thường; cô ta di chuyển như một bóng ma trong hành lang với mái tóc đen dài luôn trong tình trạng ẩm ướt, làn da nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn huỳnh quang, và đôi mắt mang quầng thâm đỏ bầm như thể chưa từng biết đến giấc ngủ trong nhiều năm qua.
Xung quanh Rika là những lời thì thầm về một quá khứ bị vùi lấp tại trại tâm thần, về những cơn bùng phát bạo lực, và cả sự mất tích bí ẩn của một nữ sinh tại trường trung học cũ của cô ta. Rika vẽ rất đẹp, nhưng đó là vẻ đẹp của sự bạo liệt. Phía bên kia căn phòng của cô ta luôn sạch sẽ đến mức cực đoan, nhưng trên tường lại treo đầy những bức họa mà bất cứ thám tử nào cũng sẽ nhầm tưởng đó là ảnh chụp hiện trường một vụ án mạng kinh hoàng.
Khi những bức họa biết đi
Vào cái đêm 29 tháng 10 định mệnh đó, Raeah Lennard nhìn thấy một bức tranh mới treo ngay bên ngoài cửa phòng ngủ của mình. Trong tranh là Raeah, đang nằm nghiêng khi ngủ. Nhưng ngay sát mép giường là một sinh vật... không thuộc về thế giới này. Nó không có tóc, không có mí mắt, làn da mỏng dính căng chặt trên xương sọ, và một cái miệng bị rạch rộng đến tận mang tai.
Kinh hoàng hơn, sinh vật đó không nhìn người con gái trong tranh. Nó đang nhìn thẳng vào Raeah – người đang đứng ngoài đời thực. Raeah đã gỡ bức tranh xuống và để trước cửa phòng Rika như một lời cảnh cáo. Nhưng sáng hôm sau, bức tranh lại xuất hiện trên tường. Lần này, sinh vật đó đã đứng dậy.
Đến ngày thứ ba, một bức họa mới hiện ra. Raeah trong tranh đã tỉnh giấc, và ngay sau lưng cô, sinh vật ấy đang cúi người qua vai cô, nở một nụ cười rộng hơn bao giờ hết. Mọi chi tiết từ tấm chăn, bộ đồ ngủ cho đến cách lọn tóc rơi trên gối đều chính xác một cách đáng sợ. Rika không hề phỏng đoán; cô ta đã quan sát Raeah trong bóng tối.
Tiếng rắc của hư vô lúc 2:03 sáng
Vào lúc 11:56 đêm, sau khi bước ra từ phòng tắm, Raeah thấy Rika ngồi bất động trên ghế sofa. Không tivi, không điện thoại. Đôi mắt cô ta không hề chớp, khóa chặt vào cánh cửa phòng của Raeah như đang chờ đợi một thứ gì đó sắp sửa bước ra. Khi Raeah đi qua, Rika thì thầm bằng một giọng nói lạnh lẽo: "Ngủ ngon nhé, Raeah Lennard."
Đúng 2:03 sáng hôm đó, sự tĩnh lặng bị xé toạc. Raeah nghe thấy tiếng bản lề cửa rên rỉ, rồi một tiếng "crack" chậm rãi, có tính toán. Cánh cửa phòng vốn đã khóa kỹ bỗng hé mở. Dưới ánh đèn pin từ điện thoại, thực thể trong tranh hiện ra bằng xương bằng thịt. Nó cao đến mức xương sống phải gập lại dưới trần nhà, xương sườn đâm xuyên qua lớp da như những cành cây khô gãy. Khi ánh sáng chạm vào, nó di chuyển nhanh như một tia chớp đen kịt và sập cửa lại từ bên trong.
Hồi kết không có lối thoát
Sau một đêm thức trắng trong sự tê liệt, Raeah cố thuyết phục bản thân đó chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng đến 12 giờ trưa hôm sau, một tiếng "BANG" vang dội từ phòng tắm. Khi Raeah mở cửa, căn phòng trống rỗng và sạch sẽ. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay khi vừa quay người lại, linh hồn cô như lìa khỏi xác.
Sinh vật đó đang đứng ngay sau lưng cô. Cái miệng ướt át, run rẩy của nó mở rộng hơn bao giờ hết, phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng. Đúng lúc đó, tiếng chuông báo thức vang lên: 4:45 sáng. Raeah giật mình tỉnh dậy trên giường, nhưng cánh cửa phòng ngủ – thứ cô nhớ rõ ràng đã khóa – lại đang mở toang.
Ngay trong buổi sáng hôm đó, Raeah Lennard đã thu dọn hành lý và rời khỏi ký túc xá mãi mãi. Cô hiện đang hoàn thành học kỳ tại nhà của cha mẹ. Tuy nhiên, sự bình yên vẫn là một điều xa xỉ. Đôi khi, cô vẫn thức giấc với cảm giác có một thứ gì đó vừa đứng ngay sau lưng mình. Và điều đáng sợ nhất? Nhà cha mẹ cô không hề treo một bức tranh nào cả.
Rika là ai và tại sao cô ta lại có những hành vi kỳ quặc?
Rika là bạn cùng phòng của Raeah Lennard, nổi tiếng với những bức tranh bạo lực và quá khứ bất ổn liên quan đến trại tâm thần và một vụ mất tích tại trường trung học. Cô ta dường như có khả năng quan sát hoặc triệu hồi những thực thể dị dạng thông qua nghệ thuật của mình.
Thực thể trong những bức tranh có thật hay chỉ là ảo giác?
Mặc dù câu chuyện có những đoạn giống như giấc mơ, nhưng việc cánh cửa luôn mở toang vào lúc 4:45 sáng sau khi đã được khóa kỹ cho thấy sự hiện diện của sinh vật này là có thật và mang tính vật lý.
Tại sao Raeah Lennard lại biết sinh vật đó đang đứng sau lưng mình ở nhà cha mẹ?
Đây là một kết thúc mở ám ảnh, gợi ý rằng thực thể đó không gắn liền với căn hộ ký túc xá hay những bức tranh của Rika, mà nó đã chọn Raeah Lennard làm vật chủ hoặc mục tiêu để đeo bám vĩnh viễn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - Outside-Rabbit9289



