Khi sự cô độc bao trùm căn hộ tầng hai, một tiếng động lạnh người vang lên từ phòng tắm, mở ra cánh cửa đến với một bí ẩn không lời giải. Ai, hay thứ gì, đã bật chiếc quạt đó?

Sự Khởi Đầu Lạnh Lẽo
Đêm nọ, màn đêm buông xuống đặc quánh như mực loang, nuốt chửng lấy mọi âm thanh quen thuộc của thế giới bên ngoài. Trong căn hộ tầng hai tĩnh mịch, nơi tiếng bước chân hiếm hoi của tôi là thứ duy nhất phá vỡ sự im lặng, tôi bước vào phòng tắm. Người mẹ thân yêu của tôi đã vắng nhà, bà đang vật lộn với những ca làm đêm miệt mài, bỏ lại tôi một mình giữa bốn bức tường vắng lạnh. Nước nóng từ vòi sen xối xả, tạo nên một bức màn hơi nước mờ ảo, cuốn lấy tôi vào một khoảnh khắc tách biệt khỏi thực tại. Tưởng chừng như chẳng có điều gì có thể xuyên thủng lớp vỏ bọc an toàn mỏng manh ấy. Thế nhưng, vào đúng khoảnh khắc da thịt tôi được gột rửa dưới dòng nước ấm, một tiếng động bỗng chợt vang lên, lạnh lẽo và đáng sợ đến tận xương tủy. Đó là tiếng quạt thông gió trong phòng tắm bật lên.
Nó không phải là một tiếng lạch cạch quen thuộc khi tôi tự tay khởi động. Không, tiếng động đó giống như có ai đó, một thực thể vô hình, vừa dứt khoát lật công tắc để đánh thức cỗ máy bằng kim loại và nhựa ấy. Cứ như thể một bàn tay ma quái nào đó vừa chạm vào, khơi dậy một dòng điện chết chóc.
Bóng Đêm Và Tiếng Thì Thầm Của Hư Vô
Ban đầu, tôi còn bối rối. Tiếng nước chảy từ vòi sen quá lớn, như một con sông cuồn cuộn đổ về, át đi mọi thanh âm khác. Ngoài tiếng quạt bất ngờ, và tiếng nước, không còn gì nữa. Một thoáng, tôi nghĩ đó là máy điều hòa, nhưng rồi, một nỗi hoang mang ập đến: máy điều hòa của tôi chưa bao giờ tạo ra một thứ âm thanh kỳ dị, rùng rợn đến thế. Một linh tính mách bảo tôi, một sự sợ hãi bản năng trỗi dậy. Tôi vội vàng hé rèm tắm, đôi mắt quét một lượt khắp căn phòng. Không một bóng người, không một dấu hiệu nào của sự đột nhập.
Nhưng rồi, tầm nhìn của tôi dừng lại ở một điểm. Trái tim tôi như ngừng đập, đập mạnh đến nỗi tôi có thể cảm thấy nó nảy trong lồng ngực. Công tắc quạt phòng tắm đã được bật lên. Nó thực sự đã được mở. Tôi nhớ rõ mình đã từng loay hoay với mấy sợi dây điện của chiếc quạt đó trước đây, nhưng tôi biết CHẮC CHẮN mình không hề chạm vào công tắc, không hề bật nó lên. Điều đó là không thể nào.
Lời Giải Đáp Nào Cho Điều Bất Thường?
Sự thật rùng rợn đâm xuyên qua tâm trí tôi như một mũi dao băng giá: tôi là người duy nhất ở nhà. Tất cả cửa ra vào lẫn cửa sổ đều đã khóa chặt từ bên trong. Hơn nữa, đây là một căn hộ ở tầng hai. Nếu có bất cứ ai lẻn vào, dù chỉ là một cái bóng, tôi chắc chắn phải nghe thấy tiếng bước chân, tiếng động khẽ khàng nào đó từ cầu thang, từ hành lang. Nhưng không, chỉ có sự im lặng, và giờ đây, tiếng quạt rù rì một cách ghê rợn.
Tôi không biết ai hay thứ gì đã bật nó lên. Một cơn hoảng sợ tột độ nuốt chửng lấy tôi. Tôi vội vàng kết thúc màn tắm của mình, cảm giác nước chảy trên da như những ngón tay lạnh lẽo của một thực thể vô hình. Bước ra khỏi vòi sen, tôi nhanh chóng tắt chiếc quạt quỷ quái ấy. Tôi đứng chờ đợi một phút, hai phút… trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Không có gì xảy ra thêm. Cơn hoảng loạn dịu xuống một chút, đủ để tôi với lấy điện thoại và nhắn tin kể cho dì tôi nghe toàn bộ câu chuyện.
Dì, với giọng điệu nửa ngờ vực nửa rùng mình qua tin nhắn, nói rằng chuyện đó thật kỳ lạ và không thể đưa ra bất kỳ lời giải thích hợp lý nào. Sự bất lực của dì, một người luôn tự tin với những lời giải thích, càng khiến tôi thêm bất an.
Lời Vời Gọi Từ Một Linh Hồn?
Dì bảo, có lẽ đó là một linh hồn đang cố gắng thu hút sự chú ý của tôi. Dì còn dặn tôi hãy thắp một ngọn nến, đảm bảo mọi thứ thật tĩnh lặng, và nói cho nó biết tôi đang lắng nghe. Ban đầu, tôi nghĩ dì đùa, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi bằng một câu chuyện ma trẻ con. Nhưng rồi, dì khẳng định, với một sự nghiêm túc đáng sợ, rằng dì nói thật.
Thế là, giữa màn đêm dày đặc, tôi tìm một cây nến, thắp lên, đặt nó trên tủ đầu giường, ánh lửa chập chờn như một trái tim run rẩy. Tôi chỉ chờ đợi vài phút. Không có gì xảy ra. Tôi mặc quần áo xong, vẫn không có gì. Dì hỏi tôi có cảm thấy gì khi ngọn lửa lay động không. Tôi nói tôi không nghĩ vậy. Dì kết luận rằng không có linh hồn nào quanh đó cả. Tôi quay lại với câu hỏi đã ám ảnh tôi từ đầu: “Vậy thì ai đã bật cái quạt chết tiệt đó lên?”
Dì muốn tôi cho rằng đó chỉ là một ‘lỗi trong ma trận’ (glitch in the matrix), một sự cố khó hiểu của vũ trụ. Nhưng tôi không chắc mình có thể tin hoàn toàn vào một lời giải thích hời hợt như vậy. Tôi kể với dì về những lần trước đây, khi tôi từng bị ngất khi tắm vì nước quá nóng và cửa phòng tắm thì đóng kín. Những lúc ấy, tôi luôn bật quạt thông gió. Nhưng ngay cả cái quạt cũng không đủ, nên tôi bắt đầu để cửa mở rộng để không khí lưu thông. Lần này thì không. Cửa đóng. Quạt bật. Và không có lý do gì.
Cái Chạm Lạ Lùng Của Một Huyền Thoại
Và rồi, một cảm giác lạ lùng, gần như vô lý, bắt đầu xâm chiếm tôi. Vì một lý do kỳ lạ nào đó, tôi lại cảm thấy sự hiện diện của Michael Jackson. Tôi biết điều này nghe có vẻ điên rồ, như một mảnh vụn của tâm trí bị vỡ tan trong đêm tối, nhưng có lẽ là vì gần đây tôi đã đọc về ông ấy và cách cuộc đời ông ấy đã rẽ sang những ngã rẽ tồi tệ nhất. Tôi đã hoang mang đến mức, trong một phút bốc đồng, còn bật một trong những bài hát của ông ấy, 'Billie Jean', chỉ để xem có chuyện gì ma quái xảy ra không. Nhưng không có gì cả. Chỉ có tiếng nhạc, và sự tĩnh lặng kỳ lạ của căn hộ.
Dư Âm Của Điều Không Thể Giải Thích
Tôi không biết đó là gì, hay nó đang cố làm gì. Nó không hề đáng sợ theo kiểu đe dọa, không có ý định làm hại. Nó chỉ khiến tôi cảm thấy bất an đến tận xương tủy, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi dưới da thịt, rằng có điều gì đó nằm ngoài tầm hiểu biết đang tồn tại ngay trong không gian của tôi. Hôm qua tôi đã tắm và không có gì kỳ lạ xảy ra. Sự việc đó chỉ là một đốm lửa bùng lên rồi tắt lịm, để lại một dấu vết cháy sém khó hiểu trong ký ức.
Tôi từng đăng về những chuyện siêu nhiên tương tự đã xảy ra theo thời gian, và tôi biết mọi người nói tôi là người có khả năng đồng cảm (empath) với thế giới bên kia. Nhưng tôi không biết những linh hồn này mong đợi tôi làm gì. Tôi chỉ là một người bình thường, kẹt giữa thế giới của mình và những tiếng thì thầm của hư vô. Các bạn nghĩ sao về chuyện này?
Điều gì thực sự đã bật chiếc quạt thông gió trong phòng tắm?
Đây là câu hỏi cốt lõi của bí ẩn. Người kể chuyện hoàn toàn một mình, cửa nẻo khóa chặt, và chắc chắn không tự mình bật quạt. Không có lời giải thích hợp lý nào được đưa ra trong câu chuyện.
Liệu có phải là một linh hồn, như người dì đã gợi ý?
Người dì của nhân vật chính đã gợi ý khả năng đây là một linh hồn muốn thu hút sự chú ý. Tuy nhiên, sau khi người kể chuyện làm theo lời khuyên thắp nến và lắng nghe, không có phản hồi nào xảy ra, khiến người dì cũng không tin vào giả thuyết này nữa.
Cảm giác về Michael Jackson của người kể chuyện có ý nghĩa gì?
Người kể chuyện bỗng nhiên cảm thấy một sự hiện diện không tên gợi nhớ đến Michael Jackson, có thể do vừa đọc về cuộc đời ông. Đây là một chi tiết kỳ lạ, mang tính cá nhân và bí ẩn, không được giải thích rõ ràng trong câu chuyện.
Khả năng đồng cảm (empath) của người kể chuyện có liên quan gì đến sự kiện này?
Người kể chuyện tự nhận mình là người có khả năng đồng cảm, từng trải qua những sự kiện siêu nhiên tương tự. Điều này có thể giải thích tại sao họ lại nhạy cảm với những hiện tượng kỳ lạ, nhưng không làm rõ mục đích của sự kiện này hay điều các “linh hồn” mong muốn.
Liệu đây chỉ là một “lỗi trong ma trận” như lời giải thích cuối cùng?
Người dì đã gợi ý rằng đây có thể chỉ là một “glitch in the matrix” – một sự cố ngẫu nhiên, không có lời giải thích. Tuy nhiên, người kể chuyện không hoàn toàn tin vào lời giải thích này, vẫn bị ám ảnh bởi tính chất bất thường và không thể lý giải của sự việc.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
