Khám phá nhật ký kinh hoàng của Cain tại phòng gym biệt lập, nơi thực tại bị bóp méo và những tội lỗi xưa cũ bắt đầu đòi nợ máu trong hư vô.

Lời nguyền của kẻ đứng xem
“Ai biết điều lành nên làm mà không làm, thì phạm tội.” Dòng chữ ấy như một bản án treo lơ lửng trên đầu tôi, Cain – kẻ gác đền cho một thánh đường của sắt thép và mồ hôi tại một vùng đất mà bản đồ cũng chối bỏ. Tôi bắt đầu ghi chép lại những điều này, không phải để lưu danh, mà để giữ cho chút lý trí cuối cùng khỏi tan biến vào hư vô.
Những vết rạn của thực tại
Vào những ngày đầu tháng 11 năm 2025, tôi nhận ra thế giới này không vận hành theo cách chúng ta vẫn tưởng. Tại phòng gym 24/7 biệt lập này, vũ trụ dường như cần một 'lần thử thứ hai' để nhận diện ý chí con người. Những cốc cà phê biến mất trong hư không, những cánh cửa chỉ đóng khi được chạm vào lần hai. Và rồi, trong những góc tối của phòng tập riêng, tôi thấy họ – những thực thể nhỏ bé, vặn vẹo bò trườn trên tường với lời thì thầm bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa: “Paenitet Victima, Nos Properare Relinquere” (Xin lỗi nạn nhân, chúng tôi đang vội vã rời đi).
Tôi đã lờ đi. Tôi lờ đi cả cái miệng đầy răng nhô ra từ máy giặt, chỉ biết đổ thuốc tẩy vào đó như đổ lỗi lầm vào sự lãng quên. Tôi lờ đi cả gã đàn ông đeo mặt nạ phòng độc đang gom tạ như gom những mảnh xương khô. Sự thờ ơ là một loại tội lỗi êm ái nhất.
Vực thẳm dưới gầm máy số 0
Ngày 5/11/2025, gã quản lý bí ẩn hiện hồn. Hắn để lại một chỉ thị quái gỡ: Dọn sạch gầm máy chạy bộ. Khi tôi quỳ xuống, thứ tôi thấy không phải là bụi bặm. Đó là một khoảng không đen đặc, một sự trống rỗng hoàn hảo đến mức rợn người. Ống hút bụi của tôi hút vào đó những âm thanh rên rỉ của không gian bị xé rách.
Và rồi, một người phụ nữ chạy bộ với tốc độ kinh hồn, tứ chi bò rạp như một con thú săn mồi. Giữa tiếng máy gầm rú như tờ giấy nhám chà sát lên da thịt, một bàn tay đẫm máu từ dưới gầm máy lao ra, chộp lấy tôi. Gương mặt đó, hình hài đó... chính là tôi. Một phiên bản của chính mình đang bị nghiền nát dưới vòng quay điên cuồng của thực tại.
Vũ điệu của máu và sự phán xét
Sự ích kỷ nảy mầm khi tôi thản nhiên nhặt những viên sô-cô-la hạt nghiền – thứ duy nhất an ủi bà lão Betty tội nghiệp – để giữ riêng cho mình. Tôi không biết rằng, mỗi hành động nhỏ bé ấy đều đang tích tụ thành một cơn bão máu.
Ngày 9/11, Bob – một hội viên mới đầy bình thường – đã bước vào phòng tập nhóm. Tiếng thét của anh ta xé toạc màn đêm. Khi tôi đẩy cửa bước vào, Bob không còn là một con người. Anh ta là một bức tranh kinh dị bị xé thành sáu mảnh, treo lơ lửng giữa không trung bởi những thực thể đang tụng niệm: “Peccatum, Peccatum, PECCATUM!” (Tội lỗi!). Chúng không chỉ ăn thịt anh ta, chúng đang ăn lấy sự thờ ơ của tôi.
Hồi kết trong hang động của gương soi
Ngày 10/11/2025, phòng vệ sinh biến thành một hang động hun hút dẫn sâu vào lòng đất, nơi các ký tự La Mã VMM hiện rõ trên vách đá lạnh lẽo. Tôi dắt theo khẩu súng, nhưng tại nơi này, sắt thép cũng phản bội chủ nhân. Ở cuối đường hầm, tôi gặp lại 'Cain' – kẻ đang khỏa thân, run rẩy và đầy phẫn nộ.
“Ngươi là lý do khiến chúng ta ở đây! Đồ ích kỷ... ngươi DÁM quên đi tội lỗi của mình!”
Khi tôi rút súng, nó đã biến thành một hòn đá vô tri. Tôi ngã xuống, và khi tỉnh dậy tại quầy lễ tân với vết bầm tím trên trán, tôi hiểu rằng mình không thể nghỉ việc. Không ai có thể từ bỏ một nhà tù mà chính họ đã xây dựng bằng sự thờ ơ của mình qua từng ngày. Qanah không đòi tiền, nó đòi linh hồn của kẻ biết điều lành mà không làm.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn Cain 2025
Thực thể 'Paenitet Victima' là gì?
Chúng là những sinh vật ký sinh trong những khoảng trống của thực tại, thường xuất hiện để cảnh báo hoặc trêu chọc những kẻ đang bị kẹt trong vòng lặp tội lỗi.
Tại sao Cain lại thấy chính mình dưới gầm máy chạy bộ?
Đó là biểu tượng cho sự phân rã nhân cách và hình phạt cho sự thờ ơ. Mỗi phiên bản của Cain đại diện cho một phần linh hồn bị mắc kẹt trong những dòng thời gian lỗi của phòng gym.
Ý nghĩa của dãy số La Mã VMM trong hang động?
VMM có thể hiểu là 5000, đại diện cho số lần vòng lặp hoặc số lượng linh hồn đã bị hiến tế cho vùng đất Qanah này.



