Hành trình vạn dặm đầy ám ảnh của phiến đá tế đàn Stonehenge từ vùng Scotland lạnh lẽo đến Salisbury qua vùng đất chết Doggerland đã được hé lộ.

Giữa đồng bằng Salisbury lộng gió, nơi những khối đá khổng lồ đứng sừng sững như những lính gác câm lặng của thời gian, có một bí mật kinh hoàng vừa được đánh thức. Stonehenge — cái tên chỉ cần nhắc đến đã gợi lên những nghi lễ nhuốm màu huyền bí và những linh hồn bị vùi lấp trong dòng lịch sử — đang dần để lộ vết sẹo lớn nhất của nó: nguồn gốc của phiến đá tế đàn.

Tiếng gọi từ phương Bắc lạnh lẽo
Suốt hàng thế kỷ, các học giả đã tự hỏi làm thế nào một khối đá khổng lồ lại có thể vượt qua hàng dặm đường dài để đến được nơi này. Nhưng sự thật còn đen tối và xa xôi hơn những gì chúng ta từng tưởng tượng. Phiến đá tế đàn ấy không thuộc về vùng đất này. Nó mang trong mình hơi lạnh của Orcadian Basin thuộc vùng đông bắc Scotland, một nơi cách Salisbury hàng trăm dặm đường chim bay.
Làm thế nào mà những con người thời kỳ đồ đá mới, với đôi tay trần và những công cụ thô sơ, lại có thể vận chuyển một "vật thể của thần linh" đi xa đến thế? Một nghiên cứu mới đã vẽ nên một viễn cảnh rùng rợn: Có lẽ không phải con người đã mang nó đi, mà là một con quái vật bằng băng khổng lồ. Các nhà nghiên cứu tin rằng một dòng sông băng thời tiền sử đã nuốt chửng phiến đá và nhả nó ra tại Doggerland — một vùng đất hiện đã nằm sâu dưới đáy biển khơi lạnh lẽo ngoài khơi phía đông nam nước Anh.
Vùng đất bị nguyền rủa và cuộc di cư trong tuyệt vọng
Hãy tưởng tượng về Doggerland, một dải đất nối liền Anh và châu Âu, nơi từng là nhà của những bộ lạc cổ xưa trước khi bị đại dương nhấn chìm. Tại đây, phiến đá có thể đã đóng vai trò là một vật thể nghi lễ trong hàng nghìn năm, chứng kiến biết bao máu và nước mắt của một nền văn minh đã mất, trước khi nó trở thành một phần của Stonehenge.
Khi kỷ băng hà kết thúc, mực nước biển dâng cao như một cơn thịnh nộ của thiên nhiên, nuốt chửng mọi thứ. Trong sự sợ hãi tột cùng, những cư dân thời đó có lẽ đã quyết định mang theo "vị thần đá" của họ lên vùng đất cao hơn để chạy trốn sự diệt vong. "Nghiên cứu của chúng tôi đưa ra một lời giải thích hợp lý mới cho một phần hành trình đến Salisbury Plain," Dr Remy Veness, đồng tác giả của nghiên cứu, thầm thì về một sự thật đầy ám ảnh. "Thật thú vị khi xem xét rằng việc xây dựng Stonehenge có thể đã bắt đầu như một kết quả của cuộc di cư do biến đổi khí hậu."
Hồi kết của những tiếng thì thầm
Hành trình của phiến đá tế đàn không chỉ là một cột mốc khảo cổ; đó là một bản trường ca về sự sống sót và nỗi ám ảnh của con người trước thiên nhiên dữ dội. Nó đã đi qua những vùng đất chết, vượt qua những dòng sông băng nghiền nát đá tảng để rồi nằm lại tại Salisbury, mang theo hơi thở của Doggerland và bí mật của vùng đông bắc Scotland vào lòng đất mẹ.
Stonehenge vẫn đứng đó, nhưng giờ đây, mỗi khi cơn gió lạnh từ phía Bắc thổi về, người ta lại nghe thấy tiếng rên rỉ từ phiến đá tế đàn — tiếng vọng của một thế giới đã bị đại dương vùi lấp.
Phiến đá tế đàn của Stonehenge thực chất có nguồn gốc từ đâu?
Các nghiên cứu mới nhất xác nhận phiến đá này có nguồn gốc từ Orcadian Basin ở đông bắc Scotland, thay vì các vùng lân cận như người ta từng nghĩ.
Làm thế nào phiến đá khổng lồ này di chuyển được một quãng đường dài như vậy?
Các nhà nghiên cứu, bao gồm Dr Remy Veness, giả định rằng một dòng sông băng đã cuốn trôi phiến đá đến Doggerland, và sau đó con người đã di dời nó đến Salisbury do mực nước biển dâng cao.
Doggerland đóng vai trò gì trong bí ẩn này?
Doggerland là một vùng đất nối liền Anh với châu Âu hiện đã bị chìm. Đây được cho là nơi phiến đá từng tọa lạc như một vật thể nghi lễ trước khi được chuyển đến Salisbury.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn Stonehenge
|


