Từ thuở ấu thơ, tôi đã nhìn thấy những thứ không nên tồn tại. Giờ đây, một thực thể nam giới đã ám ảnh ngôi nhà tôi suốt ba năm ròng. Câu chuyện kinh hoàng về ranh giới mờ nhạt giữa thực tại và cõi âm.

Tiếng chuông đồng hồ điểm, không phải những con số khô khan trên mặt điện tử, mà là âm thanh nặng nề, dội thẳng vào lồng ngực khi kim giờ trườn qua ngưỡng nửa đêm. Đó là lúc thế giới chìm vào giấc ngủ, và cũng là lúc những bức tường mỏng manh ngăn cách thực tại với… thứ khác trở nên gần như trong suốt.
Tiếng Vọng Từ Thuở Ấu Thơ
Tôi không nhớ chính xác khi nào mọi thứ bắt đầu. Có lẽ, nó luôn ở đó, cuộn mình trong góc tối của ý thức, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để lộ diện. Từ khi còn là một đứa trẻ, những điều mà người lớn gọi là ‘ảo giác’ hay ‘trí tưởng tượng phong phú’ đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Tôi có thể nghe thấy những tiếng thì thầm không ai khác nghe được, thấy những hình bóng lướt qua tầm mắt mà khi tôi chớp mắt, chúng biến mất như chưa từng tồn tại. Đó là một gánh nặng, một món quà bị nguyền rủa, khiến tôi luôn cảm thấy mình là người ngoài cuộc, đứng giữa hai thế giới, nhưng không thuộc về nơi nào cả.
Lời Mời Đến Ngôi Nhà Của Bóng Tối
Thế giới bên kia, với tôi, không phải là một khái niệm xa vời hay một câu chuyện phiếm bên đống lửa. Nó là một thực thể sống động, thở ngay cạnh tôi. Nhưng không gì có thể chuẩn bị cho tôi trước những gì đã chờ đợi ở ngôi nhà mới. Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, tôi vẫn nhớ như in cái ngày tôi chuyển đến. Hương gỗ cũ, mùi ẩm mốc của những ký ức bị lãng quên, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng u ám. Tôi đã nghĩ đó là một khởi đầu mới, một nơi trú ẩn khỏi những tiếng vọng không ngừng trong đầu mình.
Chỉ vài ngày sau khi cánh cửa khóa lại sau lưng tôi, phong ấn một khởi đầu mới, tôi đã nhận ra sự sai lầm kinh hoàng của mình. Ban đầu, nó chỉ là một cảm giác lạnh lẽo bất chợt, một cái bóng lướt qua tầm mắt khi tôi quay đầu, hay tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ gác mái khi không có ai ở nhà. Những điều tôi đã quen thuộc từ thuở bé, nhưng lần này, chúng mãnh liệt hơn, có chủ đích hơn.
Ba Năm Cùng Kẻ Vô Hình
Rồi sự thật phũ phàng hiện hữu: một thực thể nam giới. Nó không chỉ là một linh hồn vất vưởng; nó là một sự hiện diện. Tôi không thể nhìn thấy nó một cách rõ ràng, nhưng tôi có thể cảm nhận được cái nhìn chằm chằm của nó từ mọi góc phòng. Tôi cảm nhận được sự ghê rợn của hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy khi tôi đang ngủ, hay cái chạm nhẹ, vô hình lên vai khi tôi đang đọc sách. Đó không phải là một ảo ảnh. Đó là một người... hay một cái gì đó, có hình hài, có ý chí, và đã chọn ngôi nhà này làm nơi trú ngụ – và tôi là vật chủ bất đắc dĩ.
Suốt ba năm ròng rã, chúng tôi đã sống cùng nhau. Ba năm trong một vũ điệu kinh hoàng của sự hiện diện và ẩn mình. Tôi đã thử mọi cách để xua đuổi nó, tìm kiếm câu trả lời trong những cuốn sách cũ kỹ về ma quỷ và những lời cầu nguyện tuyệt vọng. Nhưng nó vẫn ở đó, lờn vờn trong hành lang, đứng bất động ở cuối giường mỗi khi tôi mở mắt vào giữa đêm, hay thấp thoáng trong tấm gương mờ ảo. Nó không nói chuyện, không làm gì cụ thể để đe dọa, nhưng sự hiện diện của nó là một lời nhắc nhở không ngừng, một áp lực tâm lý nghiền nát từng tế bào sống của tôi.
Nó đã trở thành một phần của ngôi nhà, một phần của cuộc đời tôi, một cái bóng dài không thể xua tan. Sự im lặng của nó còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ hay lời thì thầm nào. Đó là một sự ám ảnh ăn sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn, bẻ cong thực tại và bóp méo nhận thức của tôi về sự an toàn. Mỗi đêm, khi bóng tối phủ xuống, tôi lại tự hỏi: nó muốn gì? Nó là ai? Và liệu tôi có bao giờ thoát khỏi nó, hay tôi đã vĩnh viễn bị ràng buộc với kẻ vô hình này, cho đến khi một trong hai chúng tôi... tan biến?
Lời Khẩn Cầu Từ Vực Thẳm
Giờ đây, khi màn đêm buông xuống và tôi lại cảm thấy cái lạnh lẽo quen thuộc len lỏi trong từng căn phòng, tôi viết những dòng này không chỉ để giải tỏa nỗi lòng. Tôi khao khát. Tôi cầu xin. Tôi mong được đọc những câu chuyện của các bạn, những người có thể đã từng trải qua điều tương tự. Hãy cho tôi biết, liệu tôi có đơn độc trong địa ngục cá nhân này không? Liệu có ai đó đã tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, hay tôi mãi mãi sẽ là tù nhân của kẻ vô hình, bị giam cầm trong chính ngôi nhà của mình?
Cảm ơn. Cảm ơn vì đã lắng nghe lời thú tội của một kẻ đang dần bị nuốt chửng bởi vực thẳm.
Thực thể đó đã xuất hiện từ khi nào?
Thực thể bắt đầu xuất hiện chỉ vài ngày sau khi người kể chuyện chuyển đến ngôi nhà mới, và đã sống cùng người kể chuyện trong suốt ba năm ròng rã.
Người kể chuyện đã có những trải nghiệm siêu nhiên từ bao giờ?
Những khả năng nghe và nhìn thấy những điều không nên tồn tại đã bắt đầu từ khi người kể chuyện còn bé, là một phần của cuộc đời họ từ rất sớm.
Mô tả về thực thể nam giới là gì?
Thực thể được mô tả là một sự hiện diện vô hình nhưng có thể cảm nhận được, không nói chuyện hay làm điều gì cụ thể để đe dọa, nhưng sự tồn tại của nó gây ra áp lực tâm lý kinh hoàng và cảm giác lạnh lẽo, theo dõi liên tục.
Người kể chuyện đã cố gắng làm gì để đối phó với thực thể?
Người kể chuyện đã thử mọi cách để xua đuổi thực thể, tìm kiếm câu trả lời trong sách về ma quỷ và sử dụng những lời cầu nguyện, nhưng không có kết quả.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
