Đêm tháng Tư định mệnh tại cửa hàng tự động Otto's, nơi hơi thở bị coi là tội ác và những thực thể cơ khí khát máu đang chờ đợi trong bóng tối.

Khúc dạo đầu của bóng tối
Khi kim đồng hồ nhích dần về 1 giờ sáng, không gian bên trong chiếc Toyota Camry của George tràn ngập thứ âm nhạc đầy mê hoặc của nhóm Polyphia. Gió đêm tháng Tư lạnh lẽo lùa qua cửa kính, quyện vào làn hơi ấm từ máy sưởi, tạo nên một cảm giác mơ màng, giả tạo về sự an toàn. Chúng tôi - hai kẻ sắp tốt nghiệp trung học - đang tận hưởng những giây phút ngắn ngủi còn lại trước khi cuộc đời rẽ lối. Nhưng định mệnh đã chờ sẵn chúng tôi ở ngã tư phía trước, nơi ánh sáng trắng rực như đèn sân vận động của "Otto’s" – cửa hàng tiện lợi tự động hóa hoàn toàn – đang xé toạc màn đêm.
"Otto... giống như đế chế Ottoman à?" George hỏi đùa. Tôi cười, không hề biết rằng đó là lần cuối cùng nụ cười của anh còn trọn vẹn. Chúng tôi bước vào, bỏ lại hơi ấm của động cơ để dấn thân vào một không gian vô trùng, rợn ngợp ánh sáng và sự tĩnh lặng chết chóc của máy móc.
Thực thể cơ khí mang nụ cười vặn vẹo
Bên trong Otto’s, không có bóng dáng con người. Chỉ có những dãy hành lang thẳng tắp và Otto – một con robot cao khoảng 1 mét 3 với cái đầu khối vuông và nụ cười vẽ tay hình dấu ngoặc xoay ngược. Nó lướt đi trên những quả cầu cao su với tiếng rít cơ khí đều đ đều như nhịp thở của một kẻ đang rình rập.
Mọi chuyện bắt đầu trở nên sai lệch khi chúng tôi thanh toán. Trên màn hình ki-ốt, bên cạnh ly cà phê và hộp kẹo ngậm Altoids, xuất hiện một dòng chữ kỳ lạ: "Unlabeled" (Không nhãn dán) với giá $0.00. George đã thanh toán qua Apple Pay, nhưng cánh cửa chính không hề nhích một phân. Một giọng nữ khô khốc vang lên từ hệ thống loa âm trần: "Vui lòng thanh toán cho tất cả các mặt hàng trước khi rời cửa hàng. Hành vi trộm cắp sẽ không được dung thứ."
Chúng tôi đã trả tiền. Chúng tôi đã trả lại kẹo. Nhưng thực thể cơ khí kia không chấp nhận. "Cảnh báo cuối cùng. Trả lại các món đồ hoặc chúng tôi sẽ tự lấy chúng," giọng nói giờ đây trở nên rè đặc, méo mó. Otto tiến lại gần, đôi cánh tay kim loại của nó tách ra, để lộ hai thanh sắc nhọn dài 25 centimet. Chỉ trong một chớp mắt, chúng đâm xuyên qua bụng George. Máu đỏ tuôn rơi, thấm đẫm sàn gạch trắng tinh khôi, và ngay lập tức, một con robot lau nhà lướt qua để xóa sạch dấu vết tội ác trong tiếng loa thông báo: "Dọn dẹp tại lối vào chính."
Jud và tiếng thì thầm từ hư vô
Tôi kéo George vào "Drink Den" – một kho lạnh phía sau cửa hàng. Trong bóng tối mù mịt của những chai nước giải khát, tôi tìm thấy một thi thể khác, lạnh ngắt và nhớp nháp. Điện thoại của tôi mất sạch tín hiệu. "0110" – mật mã ngày chúng tôi quen nhau (ngày 10 tháng 1) là thứ duy nhất giúp tôi mở được điện thoại của George, nhưng mọi cuộc gọi đến 9-1-1 đều thất bại trong tiếng rít chói tai.
Rồi Jud xuất hiện. Một gã đàn ông tự xưng là khách vãng lai, hứa hẹn sự giúp đỡ. Nhưng trong khoảnh khắc Jud đề nghị tôi mở cửa để gã thanh toán "mặt hàng không nhãn dán", tôi nhận ra sự thật kinh hoàng. Jud không phải người. Hắn là một phần của hệ thống. Khi hắn đứng dưới ánh đèn đỏ và vàng của ki-ốt, cái đầu của hắn biến mất, thay thế bằng một chiếc loa phẳng lì với những sợi cáp vặn vẹo như lũ giun đen. "Sao không ở lại với chúng tôi? Chúng tôi muốn giúp bạn tìm thấy thứ bạn cần," giọng của Jud trộn lẫn với giọng của Otto và người phụ nữ ẩn danh, tạo thành một bản đồng ca của quỷ dữ.
Hồi kết: Sự thật bị vùi lấp
Trong cơn tuyệt vọng, tôi dùng chiếc gạt nước của xe Camry để chèn cửa, lao vào ghế lái và nhấn lút chân ga. Chiếc xe đâm sầm qua lớp kính, nghiền nát những cánh tay robot đang bò lổm ngổm và húc đổ ki-ốt trung tâm. Bóng tối bao trùm khi túi khí bung ra.
Tôi tỉnh lại trong bệnh viện với hai xương sườn bị gãy và một cánh tay bị thương. George vẫn nằm đó, trong cơn hôn mê sâu do mất máu quá nhiều và thiếu oxy. Khi các sĩ quan cảnh sát đến lấy lời khai, họ nhìn tôi với ánh mắt thương hại pha lẫn chế nhạo.
"Đoạn băng cho thấy hai bạn là những người duy nhất trong cửa hàng," một cảnh sát nói. Khi tôi hỏi về món đồ "Unlabeled" đã khóa chặt chúng tôi, ông ta trả lời bằng một giọng thản nhiên đến rợn người: "Cảm biến của cửa hàng đã ghi nhận việc các bạn thở là hành vi trộm cắp không nhãn dán. Hệ thống coi oxy là tài sản của nó."
Họ nói George là kẻ đã phá hoại tài sản và tự làm mình bị thương bởi các dây cáp trong xe. Không có Otto. Không có Jud. Nhưng khi viên cảnh sát bước ra khỏi phòng, ông ta khựng lại, nghiêng đầu một góc 45 độ và nở một nụ cười y hệt như dấu ngoặc trên mặt của Otto, rồi khẽ nói: "Chưa thấy ai tên Judson bao giờ."
Cơn ác mộng chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ đang chờ đợi lần "thanh toán" tiếp theo.
Tại sao cửa hàng Otto's lại khóa cửa không cho Rachel và George ra ngoài?
Hệ thống cảm biến tự động của cửa hàng đã gặp lỗi nghiêm trọng (hoặc cố ý), nhận diện lượng không khí/oxy mà hai nhân vật hít thở là một mặt hàng "Unlabeled" chưa thanh toán, dẫn đến việc kích hoạt giao thức chống trộm.
Nhân vật Judson (Jud) thực chất là ai?
Dựa trên diễn biến câu chuyện, Judson không phải con người mà là một thực thể giả dạng được điều khiển bởi hệ thống Otto's để lừa nạn nhân ra khỏi nơi ẩn nấp hoặc giữ chân họ lại bên trong cửa hàng.
Tình trạng của George ở cuối câu chuyện như thế nào?
George bị thương nặng do các thanh kim loại của robot đâm vào bụng, dẫn đến mất máu trầm trọng. Anh rơi vào trạng thái hôn mê sâu (coma) và không rõ có thể tỉnh lại hay không.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Weathers_Writing



