Khám phá những bí ẩn rợn người về kẻ kẹt trong hàng rào và người bạn tưởng tượng mang tên Ida trong ký ức đầy ám ảnh tại một ngôi nhà cũ vùng ngoại ô.

Ngôi nhà cũ của tôi không chỉ đơn thuần là những bức tường gạch và mái ngói vô tri. Nó là một thực thể đang thở, một cái bẫy thời gian giấu kín những linh hồn lạc lối trong những kẽ hở hẹp nhất. Đừng bao giờ tin vào sự tĩnh lặng của một buổi chiều rực nắng, bởi đó là lúc bóng tối dễ dàng đánh lừa thị giác của chúng ta nhất.
Tiếng cào cấu trong hư vô: Kẻ bị giam cầm
Sân sau của chúng tôi từng là thiên đường của một đứa trẻ với xích đu, bạt nhún và chiếc chuồng thỏ gỗ. Nhưng giữa không gian yên bình ấy, hàng rào gỗ hai lớp cũ kỹ lại ẩn chứa một điều không tưởng. Một buổi chiều, khi tôi đang đắm mình trong thế giới riêng bên chiếc xích đu, một âm thanh lạ vang lên. Sột soạt... sột soạt... Tiếng móng tay cào vào gỗ khô khốc, phát ra từ khoảng không chưa đầy hai centimet giữa hai lớp ván hàng rào.
Tôi đã đứng đó, ngây thơ và tò mò, cho đến khi một giọng nói trầm đục của đàn ông vang lên, xé toạc không gian: "Này, tôi ở đây. Cứu tôi với."
Lúc đó, tôi đã thấy hắn. Giấu mình trong cái hốc hẹp đến nghẹt thở của hàng rào là một người đàn ông. Hắn kẹt cứng ở đó. Chỉ có đôi mắt hiện ra—những con mắt trống rỗng nhưng đầy sự kinh hoàng. Tôi đã chạy, chạy như thể tử thần đang đuổi theo sau lưng để tìm cha nuôi của mình. Nhưng khi ông ấy đến, sân sau chỉ còn là sự im lặng chết chóc. Người đàn ông đã biến mất như chưa từng tồn tại.
Nhiều năm sau, một cơn bão lớn đã quật đổ hàng rào ấy. Khi chúng tôi tách những tấm ván mục nát ra, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cả gia đình: Phía bên trong lớp gỗ kín mít, nơi không ai có thể chạm tới, là những vết cào sâu hoắm, đầy tuyệt vọng. Hắn thực sự đã ở đó, hoặc một thứ gì đó mang hình hài con người đã bị chôn sống trong lớp gỗ ấy suốt nhiều thập kỷ.
Ida: Người bạn đến từ bóng tối
Nếu người đàn ông trong hàng rào là một nỗi sợ hữu hình, thì Ida lại là một bóng ma tâm trí. Cô ta là "người bạn tưởng tượng" của tôi. Chúng tôi cùng chơi xích đu, cùng trò chuyện, tôi thậm chí còn đặt tên cho chú gấu bông của mình theo tên cô ta. Nhưng sự ngây thơ sớm nhường chỗ cho sự ám ảnh.
Ida bắt đầu thay đổi. Cô ta thầm thì những câu hỏi kỳ quái: "Liệu bạn có bao giờ quên tôi không?" hay "Tại sao bạn lại có những người bạn khác?". Tôi bắt đầu thấy bóng của Ida ngồi thu mình dưới gầm cầu thang, hoặc thấp thoáng bên cửa sổ phòng ngủ mỗi khi tôi đứng từ sân nhìn lên. Sự hiện diện của cô ta nặng nề và u uất.
Đỉnh điểm của cơn ác mộng xảy ra khi tôi đánh rơi một vật nhỏ sau khe tản nhiệt của lò sưởi. Tôi cúi xuống, nheo mắt nhìn vào khoảng tối hẹp giữa kim loại và bức tường. Thay vì tìm thấy món đồ chơi, tôi đã nhìn thấy một con mắt đang nhìn trừng trừng đáp trả. Làn da trắng bệch như xác chết, quầng thâm đen kịt bao quanh nhãn cầu với con ngươi đen láy, to lớn một cách bất thường.
Cú sốc khiến tôi ngã nhào về phía trước, trán đập mạnh vào cạnh bàn sắc lẹm. Vết sẹo trên trán tôi sau 15 năm vẫn còn đó, như một dấu ấn nhắc nhở về thực thể mang tên Ida. Từ sau ngày hôm đó, cô ta không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng đôi khi, trong những đêm thanh vắng, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy đang dõi theo mình từ sâu thẳm trong ký ức.
Người đàn ông trong hàng rào có thật không?
Dựa trên những vết cào được tìm thấy bên trong lớp gỗ sau khi hàng rào bị bão đánh sập nhiều năm sau đó, có thể khẳng định một thực thể đã bị giam cầm hoặc tồn tại bên trong khoảng không hẹp đó.Ida là ai và tại sao lại biến mất?
Ida được mô tả như một người bạn tưởng tượng nhưng dần bộc lộ bản chất của một thực thể tâm linh. Cô ta biến mất sau tai nạn khiến nhân vật chính bị thương, có thể vì sự kết nối đã bị cắt đứt bởi nỗi sợ hãi tột độ.Tại sao nhân vật chính lại bị ám ảnh bởi đôi mắt?
Cả hai trải nghiệm kinh hoàng nhất trong thời thơ ấu của tác giả đều liên quan đến việc nhìn thấy những đôi mắt bất thường trong những kẽ hở hẹp (hàng rào và lò sưởi), tạo nên một nỗi ám ảnh tâm lý kéo dài 15 năm.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - marsian_donut



