Một tuần trước, cô ta không hề tồn tại. Nhưng giờ đây, mọi bức ảnh và ký ức của gia đình đều bị chiếm đoạt bởi một thực thể mang tên Brie DuBois.

Tôi đang đứng bên bờ vực của sự điên rồ. Tôi không biết mình đang chứng kiến một hiện tượng siêu nhiên quái đản hay bộ não của tôi đang tự thối rữa từ bên trong. Nhưng có một sự thật không thể chối bỏ: Một tuần trước, tôi không hề có em gái.
Vết nứt của thực tại
Mọi chuyện bắt đầu từ mười năm trước, khi mẹ tôi bị chẩn đoán mắc Alzheimer. Từ một người phụ nữ tinh anh, tâm trí bà dần trở thành một vùng đất hoang tàn, nơi những gương mặt và cái tên bị xóa sạch. Giờ đây, khi tôi chỉ còn vài tháng nữa là tốt nghiệp đại học, mẹ tôi đã không còn có thể ghép nối các từ ngữ thành câu hoàn chỉnh. Bà chỉ mỉm cười một cách bản năng khi thấy tôi—một nụ cười ấm áp nhưng trống rỗng.
Hai ngày trước, cha tôi gọi điện. Giọng ông run rẩy, nài nỉ tôi về nhà vào kỳ nghỉ dài. Ông nói bà đang rất mong chờ tôi có mặt tại "buổi tiệc". Tôi đã hủy chuyến đi cùng bạn bè để trở về ngôi nhà cũ vào tối thứ Năm. Căn nhà im lìm như một ngôi mộ. Tôi rón rén đi qua căn phòng bên phải—vốn là văn phòng của cha nhưng đã được cải tạo thành phòng ngủ cho mẹ để bà không phải leo cầu thang.
Khi tôi bước vào phòng khách và bật đèn, một tiếng hét tắc nghẹn nơi cổ họng. Mẹ tôi đang ngồi đó, trên ghế sofa, mỉm cười. "Con bé đang rất hào hứng," bà thào thào bằng giọng nói yếu ớt đến đáng sợ. Tại sao bà lại thức? Và bà đang chờ đợi ai?
Bức ảnh từ hư vô
Sáng hôm sau, mùi thịt hun khói đánh thức tôi. Cha tôi rạng rỡ lạ thường. Nhưng khi tôi hỏi về đêm qua, ông cau mày: "Tối qua là buổi biểu diễn của em gái con. Đừng có giả vờ như đã quên, Brie sẽ cằn nhằn con suốt ngày cho xem."
Tôi sững người. Em gái? Tôi làm gì có em gái? Tôi tiến lại gần chiếc TV, nơi đặt những bức ảnh gia đình. Và ở đó, ngay cạnh tấm hình tôi mặc chiếc áo Black Parade của MCR, là một bức ảnh xa lạ. Đó là buổi tiệc nướng tại Hanscom Pond vào năm 2007. Trong ảnh, một bé gái khoảng 3 tuổi đang ngồi chễm chệ trên vai cha tôi.
"Lúc đó con bé 3 tuổi, là lần đầu tiên nó tự đi vệ sinh được đấy," cha tôi cười lớn khi lật những miếng thịt trên chảo bacon sực nức mùi béo ngậy. Tôi cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại. Mẹ tôi không thể mang thai lần thứ hai—đó là lời khẳng định của bác sĩ sau khi sinh tôi. Chúng tôi không có tiền cho IVF hay nhận con nuôi. Gia đình tôi chỉ có ba người.
Nhưng rồi, tiếng bước chân thình thịch vang lên từ cầu thang. Một cô bé khoảng 12 tuổi lao xuống, gương mặt giống hệt đứa trẻ trong ảnh. "Marmar!", nó hét lên và ôm chầm lấy tôi. Tôi nhảy lùi lại, nhìn nó như nhìn một con quái vật. Cô bé mang tên Brie DuBois. Cô ta tồn tại trong mọi bức ảnh trên Facebook của tôi, trong danh sách bạn bè của các anh chị em họ, và trong cả những ký ức mà tôi chưa bao giờ sở hữu.
Sự chiếm đoạt lịch sử
Tôi giam mình trong phòng suốt 5 giờ đồng hồ, lục lọi mọi ngóc ngách của internet. Tôi tìm kiếm trong các diễn đàn Reddit, 4chan, thậm chí hỏi cả ChatGPT về hiện tượng này. Không có câu trả lời nào thỏa đáng. Tôi không thể mắc Alzheimer ở tuổi 20 nhanh đến mức quên mất một con người đã sống cùng mình suốt 12 năm.
Chiều tối, cha tôi chuẩn bị ra ngoài đến một sự kiện tại nhà thờ. Tôi cầu xin ông ở lại, nhưng ông chỉ cười và bảo tôi hãy cùng ăn pizza với em gái. Khi chiếc xe của ông khuất dạng, không gian trong nhà bỗng đặc quánh lại như nhựa đường. Mùi pizza hòa lẫn với một mùi hương ngọt lịm đến nhức mắt, một thứ mùi của sự thối rữa được che đậy tinh vi.
Tôi bước xuống phòng khách. Và đó là lúc nỗi kinh hoàng thực sự hiện hình. Brie đang ngồi trên đùi mẹ tôi, thầm thì vào tai bà những lời không rõ nghĩa. Khi thấy tôi, cô ta quay đầu lại. Nụ cười của cô ta rộng đến mang tai, đôi mắt sáng rực nhưng vô hồn như hai hố đen sâu thẳm.
"Marmar!", cô ta nói, đôi môi hầu như không cử động. "Em có nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe lắm. Có rất nhiều việc phải chuẩn bị trước buổi tiệc sinh nhật 13 tuổi của em vào ngày mai."
Câu hỏi 1: Brie DuBois thực sự là ai?
Hiện tại, Brie xuất hiện như một thực thể đã "viết đè" lên lịch sử gia đình Mark, chiếm đoạt cả hình ảnh kỹ thuật số lẫn ký ức của những người xung quanh.
Câu hỏi 2: Tại sao người mẹ bị Alzheimer lại nhận ra Brie?
Có khả năng tình trạng não bộ bị tổn thương của người mẹ khiến bà dễ bị thao túng hoặc bà là người duy nhất "thấy" được bản chất thật của thực thể này thông qua bản năng.
Câu hỏi 3: Những con số 2005, 2006, 2007 có ý nghĩa gì?
Đây là những mốc thời gian thực thể "Brie" bắt đầu chèn mình vào thực tại, tương ứng với tuổi thơ của Mark để tạo ra một hồ sơ lịch sử giả mạo hoàn hảo.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - oxtalestwo


![Tiếng Thì Thầm Từ Vực Thẳm: Đừng Mở Mắt [Phần 2]](https://i.ibb.co/v4wSdrCV/d11e0d7c601b.jpg)
