Một chuyến trekking tại vườn quốc gia Mauritius biến thành cơn ác mộng khi những dấu chân trần dẫn lối đến một thực tại kinh hoàng không lối thoát.
Tôi viết những dòng này khi ánh đèn khách sạn đang chập chờn, hai ngày sau khi rời khỏi Mauritius, nhưng bóng tối của đại ngàn vẫn như còn bám chặt trên da thịt. Tôi không phải là một kẻ nghiệp dư. Tôi đã từng chinh phục những cung đường khắc nghiệt ở Patagonia, đối mặt với cái lạnh thấu xương của Nepal và những cánh rừng già ở Tây Bắc Thái Bình Dương. Tôi không dễ bị hù dọa, và càng không bao giờ lạc lối. Nhưng Maccabee... nơi đó có một thứ gì đó vượt xa khỏi những quy luật của tự nhiên.
Khúc dạo đầu của đại ngàn
Đường mòn Maccabee cắt ngang qua trái tim của Vườn quốc gia Black River Gorges. Đó là một dải lụa xanh thẳm kéo dài ba giờ đồng hồ qua những tầng rừng mưa nhiệt đới, nơi những thác nước xẻ dọc thung lũng và ánh nắng nhảy múa trên những tán lá. Tôi bắt đầu chuyến đi vào đúng giữa trưa thứ Ba, khi vạn vật vẫn còn mang vẻ đẹp thanh bình đánh lừa thị giác.
Trong một giờ đầu tiên, mọi thứ vẫn bình thường. Những bước chân rộn rã của khách bộ hành khác, tiếng chim hót vang vọng khắp nơi. Nhưng rồi, con đường dần hẹp lại. Những tán lá phía trên đan xen vào nhau, che khuất bầu trời, biến ánh ngày thành một thứ ánh sáng xanh xao, ma quái. Những người bạn đồng hành thưa dần rồi mất hút. Rừng rậm bao phủ lấy tôi, tầm nhìn bị chặn đứng sau mỗi mười mét. Nếu có kẻ nào đó đang quan sát tôi từ sau những gốc cây cổ thụ kia, tôi sẽ chẳng bao giờ có thể nhận ra.
Dấu ấn của kẻ không hình hài
Đó là lúc tôi nhìn thấy chúng. Những dấu chân trần lún sâu vào lớp bùn nhão ngay phía trước. Chúng mới đến mức đáng sợ. Lớp bùn vẫn còn bóng loáng, chưa kịp khô, như thể chủ nhân của chúng vừa mới đi ngang qua đây chỉ vài nhịp thở trước. Tôi tiếp tục bước, tim bắt đầu đập theo nhịp điệu của sự bất an. Cứ cách vài phút, những dấu chân lại hiện ra, đều đặn, lặng lẽ dẫn lối tôi vào sâu hơn trong lòng rừng.
Đột nhiên, cả khu rừng câm lặng.
Không phải một sự yên tĩnh dần dần, mà giống như một ai đó vừa dập tắt công tắc của sự sống. Không tiếng chim, không tiếng côn trùng. Chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá như tiếng thở dài của linh hồn bị bỏ rơi. Bất cứ ai từng sống sót giữa thiên nhiên hoang dã đều hiểu rằng: Sự im lặng của rừng rậm chính là tiếng thét của hiểm nguy.
Một tiếng cành khô gãy giòn vang lên sau lưng. Tôi quay lại. Chẳng có gì cả, chỉ có con đường mòn uốn lượn chìm dần vào bóng tối của cây cối. Nhưng mười phút sau, dạ dày tôi thắt lại vì kinh hoàng.
Những dấu chân trần ở phía trước đột ngột dừng lại. Chúng không rẽ vào bụi rậm, không quay đầu trở ra. Chúng chỉ đơn giản là biến mất ngay giữa lối đi, như thể kẻ đang bước đi đã tan biến vào hư không hoặc bị nhấc bổng lên trời cao bởi một bàn tay vô hình.
Lời thì thầm từ hư vô
Khi tôi còn đang chết lặng nhìn xuống mặt đất, tiếng thở bắt đầu vang lên. Rất khẽ. Rất gần. Ngay trong lùm cây bên trái tôi.
Tôi từ từ quay đầu lại. Cách đó khoảng sáu mét, một gã đàn ông đang đứng giữa những tán lá. Hắn bất động như một bức tượng gỗ bị mục nát. Quần áo hắn rách rưới, cáu bẩn; đôi chân trần đóng vảy những lớp bùn khô xám xịt. Hắn nhìn tôi, đôi mắt trống rỗng không một tia sáng, không một cái chớp mắt.
"Này anh bạn, anh ổn chứ?" - Giọng tôi run rẩy, vỡ vụn giữa bầu không khí đặc quánh.
Hắn không trả lời. Hắn bắt đầu lùi lại, từng bước một, chậm rãi và ma mị, đôi mắt vẫn găm chặt vào tôi cho đến khi những bóng râm của rừng già nuốt chửng lấy hắn. Tôi hoảng loạn quay đầu chạy về phía cửa rừng. Nhưng tiếng bước chân phía sau không buông tha. Chúng nhẹ, đều đặn, trùng khớp hoàn toàn với nhịp chân của tôi. Tôi dừng, chúng dừng. Tôi chạy, chúng chạy. Một sự mô phỏng hoàn hảo đến rợn người.
Tôi xoay người lại lần nữa. Hắn đã ở đó, ngay giữa đường mòn, gần hơn bao giờ hết. Hắn lên tiếng, một âm thanh thầm thì như gió thoảng qua những ngôi mộ: "Mày không nên đi bộ ở đây một mình."
Sự thật vùi lấp dưới tán rừng
Tôi đã chạy như chưa bao giờ được chạy cho đến khi thấy ánh sáng của trạm kiểm lâm. Khi tôi kể lại câu chuyện cho người nhân viên trực, ông ta lặng đi một hồi lâu, rồi hỏi một câu khiến máu trong người tôi đông cứng: "Gã đó có mang theo giày không?"
Câu trả lời của tôi là không. Viên kiểm lâm thở dài, ánh mắt xa xăm đầy ám ảnh. Ông tiết lộ rằng các đội cứu hộ đã lục soát chính đoạn đường đó trong suốt nhiều ngày qua. Một du khách đã biến mất không dấu vết ba ngày trước khi tôi đến. Thứ duy nhất họ tìm thấy là những dấu chân trần trên bùn... những dấu chân đột ngột dừng lại giữa đường mòn.
Xác của anh ta chưa bao giờ được tìm thấy. Giờ đây, mỗi khi nhắm mắt, tôi vẫn nghe thấy lời thì thầm ấy. Đó không phải là một lời cảnh báo để tôi tránh xa. Đó là một lời mời gọi tôi ở lại mãi mãi với rừng già.
Tại sao những dấu chân trần lại đột ngột dừng lại giữa đường mòn?
Theo hồ sơ bí ẩn, đây là chi tiết đáng sợ nhất trong các vụ mất tích tại Mauritius, gợi ý về một điều gì đó siêu nhiên hoặc một cuộc tấn công từ phía trên mà nạn nhân không kịp phản ứng.Gã đàn ông mà nhân vật gặp có phải là người mất tích?
Dựa trên mô tả của kiểm lâm về dấu chân trần và tình trạng của người mất tích, khả năng cao đó là một linh hồn hoặc một kẻ đã bị rừng rậm "nuốt chửng" và biến đổi.Lời nói "Mày không nên đi bộ một mình" mang ý nghĩa gì?
Trong văn học kinh dị, đây thường là một "vòng lặp" hoặc lời mời gọi nạn nhân tiếp theo gia nhập vào thế giới của những kẻ bị nguyền rủa.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
