Khám phá sự thật kinh hoàng đằng sau vụ 9 trẻ em mất tích tại Omaha năm 2010 qua đoạn phim body cam bị vùi lấp của thám tử Jim Simmons.

Trong khoảnh khắc tử thần chuẩn bị cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng của cha tôi với trần thế, ông đã chộp lấy cánh tay tôi. Những chiếc móng tay khô khốc găm sâu vào da thịt tôi như một lời khẩn cầu tuyệt vọng. Ông thì thầm điều gì đó – một chuỗi âm thanh vụn vỡ mà lúc đó, tôi cứ ngỡ là do căn bệnh ung thư quái ác đã gặm nhấm tâm trí ông đến kiệt cùng.
Nhưng tôi đã lầm. Sự thật còn đáng sợ hơn thế nhiều.
Di sản của sự điên rồ
Cha tôi, Jim Simmons, qua đời với đôi mắt mở trừng trừng, ánh nhìn đóng băng trong nỗi sợ hãi tột độ. Ông không có ai thân thích, cũng chẳng có bạn bè. Cả cuộc đời ông là một bức tranh xám xịt của những buổi tối nhốt mình trong phòng làm việc, tai áp sát xuống sàn nhà như thể đang lắng nghe một thực thể nào đó đang cào cấu dưới lớp gạch đá.
Mẹ tôi gọi ông là một kẻ loạn trí. Bà đã đưa tôi chạy trốn khỏi ông, băng qua nhiều tiểu bang để thoát khỏi "những nỗi ám ảnh ngu ngốc" đã phá nát gia đình này. Nhưng đêm đó, cầm chiếc chìa khóa căn hộ cũ kỹ mà ông trao lại, tôi biết mình không thể ngủ được. Có điều gì đó trong lời trăng trối của ông: "Cha có thể nghe thấy chúng... Chúng vẫn ở dưới đó... Những căn phòng trống rỗng... Cha đã thử, cha thực sự đã thử..."
Tôi bước vào căn hộ của ông khi kim đồng hồ vừa điểm 1 giờ sáng. Không khí đặc quánh mùi bụi bặm và sự cô độc. Khi ánh đèn flash từ điện thoại quét qua bức tường phía sau chiếc ghế bành duy nhất, tim tôi như ngừng đập. Toàn bộ bức tường và trần nhà phủ kín những dòng chữ đen ngòm, điên cuồng:
TẤT CẢ NHỮNG ÁNH SÁNG NÀY
CHÚNG ĐÃ ĐI THEO NÓ
ĐỪNG VÀO ĐƯỜNG HẦM
Và ngay chính giữa trần nhà, một dòng chữ được khắc sâu bằng dao: MÀY CÓ NGHE THẤY CHÚNG KHÔNG?
Đoạn phim từ cõi chết
Trong căn phòng nhỏ đặt máy tính, tôi tìm thấy một chiếc hộp DVD với dòng chữ viết tay: BODY CAM FOOTAGE: APRIL 2010. Với nhịp tim đập loạn xạ, tôi nhấn nút Play.
Màn hình lóe lên những dải nhiễu trắng trước khi hiện ra gương mặt của cha tôi mười sáu năm về trước. Ông khỏe mạnh, tràn đầy sức sống. Ngày 20 tháng 4 năm 2010. Vụ án 9 đứa trẻ lớp tám mất tích tại Omaha.
Đoạn phim dẫn tôi theo chân cha và sĩ quan Hopper vào một bãi đỗ xe khổng lồ. Hai cậu bé, Adam và Kevin, đứng đó với gương mặt tái nhợt. Chúng kể về một gã nghiện tên Billy Costigan, kẻ đã dẫn dụ những đứa trẻ khác đi qua một cánh cửa bảo trì để vào hệ thống cống ngầm. "Chúng muốn xem những căn phòng," Kevin nói, giọng run rẩy. "Mọi người ở trường đều bàn tán về nó."
(Đoạn phim chuyển cảnh khi họ xuống sâu dưới lòng đất qua những bậc thang kim loại vang vọng)
Tiếng cười trong khối bê tông
Dưới lòng đất sâu thẳm của Omaha, cha tôi cùng đội cứu hỏa đứng trước một bức tường kỳ lạ. Một kỹ sư tên Carter chỉ vào một đường ống kim loại đường kính khoảng 8 inch nhô ra khỏi vách đá. "Nghe đi," ông ta nói, gương mặt đỏ gay vì bối rối.
Cha tôi quỳ xuống, ghé sát camera vào miệng ống. Ban đầu chỉ là tiếng rè rè của máy quay, nhưng rồi... tiếng cười. Tiếng cười trong trẻo của trẻ con vang lên, kèm theo những tiếng thì thầm đùa nghịch "Trả lại đây cho tớ!".
Cha tôi đập mạnh đèn pin vào ống: "Này! Có ai ở đó không?"
Tiếng cười bỗng khựng lại một nhịp rồi lại tiếp tục, xa xăm nhưng rõ mồn một. Carter run rẩy quát lên: "Mọi người không hiểu sao? Đường ống này đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. Nó không dẫn đi đâu cả! Nó bị lấp đầy bởi những khối bê tông đặc quánh. Không có căn phòng nào phía sau đó, không có đường thông, thậm chí một con chuột cũng không chui lọt. Chúng ta đang nghe tiếng trẻ con đùa nghịch từ bên trong một khối bê tông đặc!"
Màn hình vụt tắt. Tôi ngồi trong bóng tối của căn hộ, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Phía trên trần nhà, tiếng bước chân của hàng xóm vẫn đều đặn, nhưng tôi bỗng nhận ra mình đang nín thở. Tôi đang lắng nghe. Lắng nghe xem liệu có tiếng cười nào đang vang lên từ bên trong những bức tường của chính căn phòng này hay không.
Cha tôi không điên. Ông chỉ là người duy nhất đã nghe thấy sự thật.
Hồ sơ bí ẩn: Những câu hỏi chưa có lời giải
Tại sao 9 đứa trẻ lại đi theo gã nghiện Billy Costigan?
Theo lời khai của hai nhân chứng Adam và Kevin, Billy hứa hẹn sẽ cho chúng thấy "những căn phòng" bí mật mà học sinh trong vùng thường rỉ tai nhau, dù không ai biết chúng thực sự nằm ở đâu.Hiện tượng âm thanh trong đường ống được giải thích như thế nào?
Kỹ sư Carter khẳng định đường ống là ống cụt, bị lấp bê tông hoàn toàn. Việc tiếng trẻ em vang lên từ đó là một sự phi lý về vật lý, gợi mở về một không gian đa chiều hoặc hiện tượng tâm linh ám ảnh.Jim Simmons đã tìm thấy gì trước khi chết?
Những dòng chữ trên tường căn hộ cho thấy Jim Simmons đã dành phần đời còn lại để nghiên cứu bản đồ đường hầm Omaha và tin rằng những đứa trẻ vẫn còn bị giam cầm trong một "không gian rỗng" giữa các bức tường bê tông.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|
