Khám phá bí ẩn kinh hoàng về ngôi nhà 125.000 USD với hàng trăm công tắc điện và sinh vật ẩn mình trong mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Khởi đầu từ những mảnh đời vỡ vụn
Tôi là Lauren, một kẻ lớn lên trong sự bảo bọc của bà ngoại và những trang sách thực vật học khô khan. Cuộc đời tôi vốn dĩ là một chuỗi những cơn hoảng loạn kéo dài cho đến khi gặp Gabriel. Anh ấy, một người đàn ông từng phải bước đi trong bóng tối của những phi vụ bất chính để tồn tại, đã trở thành ánh sáng duy nhất đời tôi. Khi bà tôi qua đời, để lại khoảng trống mênh mông và những hóa đơn y tế nặng nề, Gabriel đã nắm lấy tay tôi. Chúng tôi quyết định cùng nhau xây dựng một chương mới, một khởi đầu sạch sẽ.
Hai năm trước, chúng tôi tìm thấy "giấc mơ" của mình: một dinh thự hai tầng, hai phòng ngủ, tọa lạc giữa vùng nông thôn yên bình với mức giá rẻ đến khó tin – 125.000 USD. Nhưng, như một quy luật bất biến của số phận, những thứ quá hoàn hảo thường ẩn chứa những vết nứt chết người.
Mê cung của những công tắc và mùi của sự thối rữa
Ngay từ buổi xem nhà đầu tiên, chúng tôi đã nhận thấy sự bất thường. Ngôi nhà bị bao phủ bởi một mạng lưới công tắc điện dày đặc đến điên rồ. Mỗi bức tường, mỗi góc phòng đều có bộ bốn công tắc. "Chủ cũ bị chứng sa sút trí tuệ," gã môi giới nhún vai đầy vẻ khinh miệt, "Ông ta sợ bóng tối đến mức lắp đặt công tắc ở khắp mọi nơi."
Nhưng điểm rùng rợn nhất lại nằm ở căn hầm. Khi bước xuống những bậc thang gỗ, một mùi hương nồng nặc ập vào mũi – mùi lưu huỳnh, mùi của trứng thối và cống rãnh hòa quyện, xộc thẳng vào xoang mũi như những nhát dao tẩm độc. Gabriel đã hỏi về một vụ rò rỉ gas, nhưng gã môi giới chỉ cười khẩy, đổ lỗi cho con mèo của chủ cũ từng "phóng uế" bừa bãi.
Căn hầm là một mê cung thực sự với sàn gỗ tối màu và những căn phòng rộng lớn. Gabriel mơ về một "man cave" đích thực, còn tôi đã nhắm sẵn một góc để trồng Ghost Fungus (Nấm Ma) và những chậu hoa Peace Lily (Lan Ý). Chúng tôi đã dọn đến, mang theo hy vọng, mà không biết rằng mình đang dọn vào một cái bẫy đã giăng sẵn từ lâu.
Tiếng thì thầm của hư vô và ảo giác ngọt ngào
Sự bình yên chỉ kéo dài được một tuần. Khi tôi đang chăm sóc trang trại rêu trong phòng xanh dưới hầm, một tiếng "Meeooow" vang lên. Nó mỏng manh nhưng rõ rệt. Tôi nhớ rõ mình đã bật đèn khi đi qua căn phòng bên cạnh, vậy mà giờ đây, nơi đó chỉ còn là một hố đen thăm thẳm.
Cái gì đó đã tắt đèn.
Trong bóng tối mịt mùng, tôi nhìn thấy một cái bóng. Nó có kích thước của một con mèo, nhưng chuyển động lại không hề mang tính sinh học của loài thú. Nó lướt đi, đôi chân dài ngoằn ngoèo đập xuống sàn gỗ như một con nhện khổng lồ, luồn lách vào những góc khuất. Tim tôi thắt lại, một cơn hoảng loạn cực độ ập đến. Nhưng ngay lúc tôi tưởng mình sẽ ngất đi, mùi lưu huỳnh biến mất. Thay vào đó là một mùi hương ngọt ngào, nồng đượm của rượu anh đào thủ công – thứ rượu mà bà ngoại thường làm cho tôi vào ngày sinh nhật 21 tuổi.
Chính mùi hương ấy đã dẫn dụ tôi, khiến tôi như bị thôi miên, bước dần về phía góc phòng tối tăm nơi sinh vật kia vừa lẩn khuất. Chỉ đến khi Gabriel xuất hiện với hộp bóng đèn UV trên tay, thực tại mới vỡ òa. "Em trông nhợt nhạt quá," anh nói. Tôi không thể giải thích cho anh rằng mình vừa suýt nữa đã dâng hiến mạng sống cho một ký ức giả tạo.
Thực thể perched trên rìa vực thẳm
Đêm đó, khi đang đọc dở cuốn tiểu thuyết kỳ ảo về những hiệp sĩ và thanh kiếm bóng tối, tôi cảm nhận được sự hiện diện của Nó. Ở góc phòng, ngay cạnh chiếc đèn ngủ của Gabriel, một khối đen kịt đang đậu trên cao. Nó giống như một bức tượng Gargoyle bằng đá, lặng lẽ và chết chóc, đang nghiên cứu chúng tôi như một thợ săn quan sát con mồi trước khi hạ thủ.
Tôi run rẩy đánh thức Gabriel. Nhưng khi anh ngồi dậy, góc phòng lại trống không. Ánh sáng từ cây đèn ngủ đã xua đuổi nó, hoặc ít nhất là khiến nó trở nên vô hình. Từ đêm đó, chúng tôi không bao giờ dám tắt đèn khi ngủ. Bản năng nguyên thủy trỗi dậy, thôi thúc chúng tôi tìm nơi trú ẩn trong ánh sáng điện năng. Thật may là ngôi nhà này có quá nhiều công tắc.
Hồi kết: Bản giao hưởng của máu và nước mắt
Hai năm trôi qua trong sự chịu đựng. Gabriel ngày càng ám ảnh bởi mùi hôi thối bốc lên từ sàn nhà, dù thợ sửa chữa nào cũng khẳng định mọi thứ bình thường. Cho đến một ngày, tôi nghe thấy tiếng Gabriel gọi dưới hầm: "Lauren, xuống giúp anh một tay với!"
Tôi bước xuống, tim đập loạn nhịp. Dưới ánh hoàng hôn le lói, tôi nhìn thấy Nó. Sinh vật ấy đang thu mình lại trong góc hầm, đầu cao chạm trần nhà. Nó có hình dáng lêu nghêu, da thịt nhầy nhụa nhưng cơ thể lại cứng ngắc như đá. Những ngón tay dài dại của nó gõ nhẹ xuống sàn: Tip-tap. Tip-tap. Nhịp điệu ấy hòa cùng tiếng tim tôi: Thump-thump. Thump-thump.
Nó mỉm cười – một cái miệng rách toác đầy nhạo báng. Khi tôi vươn tay bật công tắc đầu tiên: Click. Không có gì xảy ra. Công tắc thứ hai: Click. Vẫn bóng tối. Khi tay tôi chạm đến công tắc thứ ba, sinh vật ấy cất tiếng nói bằng chính giọng của tôi: "Làm ơn, đừng làm thế."
Tôi đã bật công tắc cuối cùng. Ánh sáng bùng lên. Gabriel đang đứng trên cầu thang, bàng hoàng nhìn tôi đang ngồi bệt dưới sàn, sũng sờ trong sự sợ hãi. Nhưng rồi, chỉ một giây sau, ánh sáng vụt tắt. Tôi chỉ kịp nghe tiếng xương gãy vụn và tiếng Gabriel bị kéo xềnh xệch qua khe hở của lan can cầu thang. Máu phun ra như mưa, tưới đẫm lối đi.
Tôi đã chạy. Chạy cho đến khi phổi như nổ tung giữa một cánh đồng ngô xa lạ. Hiện tại, tôi đang ở trong một khách sạn rẻ tiền, nhưng tâm trí tôi vẫn kẹt lại trong căn hầm đó. Tôi nghe thấy tiếng anh hét lên: "Đừng bỏ anh!"
Gabriel đã cứu tôi quá nhiều lần. Giờ đây, bóng tối đang mời gọi. Tôi sẽ quay lại ngôi nhà nghìn công tắc đó. Tôi sẽ đi tìm anh, dù thứ đang chờ đợi tôi là Gabriel hay là một nụ cười rách toác trong bóng đêm.
Tại sao ngôi nhà lại có hàng trăm công tắc điện?
Theo lời gã môi giới, người chủ cũ bị sa sút trí tuệ và sợ bóng tối. Tuy nhiên, sự thật có vẻ đáng sợ hơn: các công tắc là nỗ lực tuyệt vọng để duy trì ánh sáng, ngăn chặn thực thể bóng tối lộ diện.Sinh vật trong bóng tối là gì?
Nó là một thực thể vô hình trong ánh sáng nhưng hữu hình trong bóng tối, có khả năng giả giọng con người và tạo ra ảo giác khứu giác (mùi rượu anh đào) để dụ dỗ con mồi.Mùi lưu huỳnh trong căn hầm có ý nghĩa gì?
Mùi lưu huỳnh thường được coi là dấu hiệu của quỷ dữ hoặc sự hiện diện của các thực thể siêu nhiên tiêu cực. Trong câu chuyện, nó là hơi thở của thực thể đang ẩn náu.Tại sao các công tắc thỉnh thoảng không hoạt động?
Thực thể bóng tối dường như có khả năng thao túng vật chất hoặc gây nhiễu loạn hệ thống điện khi nó ở trạng thái hưng phấn nhất trước khi tấn công.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - r/nosleep
