Khám phá bí ẩn kinh hoàng về trò chơi "Ba Lá, Hai Cành, Một Mỏ". Khi sự im lặng của đứa trẻ 8 tuổi hóa thành tiếng mổ khô khốc bên cửa sổ đêm khuya.

Sự im lặng không phải lúc nào cũng là vàng. Đôi khi, nó là một khối chì nặng nề, đè nén lên bầu không khí cho đến khi thực tại bắt đầu rạn nứt. Tôi đã ở trong căn nhà đó 3 ngày, chăm sóc ba anh em nhà chúng trong khi cha mẹ chúng đi vắng. Mọi thứ diễn ra êm đềm đến mức đáng sợ. Josh là anh cả, kế đến là Jonathan, và cuối cùng là Jeremy – đứa trẻ 8 tuổi với đôi mắt sâu hoắm chưa từng thốt ra một lời nào từ khi tôi bước chân vào cửa.
Tiếng thì thầm xé toạc sự tĩnh lặng
“Chị đã bao giờ chơi ‘Ba Lá, Hai Cành, Một Mỏ’ chưa?”
Đó là câu nói đầu tiên của Jeremy sau 72 giờ câm lặng. Thằng bé đứng đó, nơi ngưỡng cửa nhà bếp, bóng tối phủ lên vai nó như một tấm áo choàng. Nó không chớp mắt, đôi bàn tay buông thõng, chờ đợi tôi như một thợ săn chờ đợi con mồi sập bẫy. Tôi bật cười gượng gạo, cố xua đi cái cảm giác gai người đang bò dọc sống lưng.
“Chưa, chị chưa nghe bao giờ. Nó có vui không?”
Một nụ cười rộng đến mang tai xuất hiện trên khuôn mặt Jeremy. Nó không phải nụ cười của một đứa trẻ. Nó quá rạng rỡ, quá đột ngột, như thể nó vừa lừa được tôi bước vào một giao kèo cổ xưa. “Có chứ,” nó thì thầm, giọng nói mỏng manh như tiếng lá khô cọ xát vào nhau. “Chị em mình phải ra ngoài sân. Em sẽ chỉ chị luật chơi.”
Nghi lễ dưới ánh trăng tàn
Mặc cho sự phản kháng yếu ớt của tôi về giờ giấc, Jeremy bắt đầu lặp lại từ “Làm ơn” với một nhịp điệu đều đặn, nhỏ dần, nhỏ dần cho đến khi nó chỉ còn là một tiếng rít qua kẽ răng. Chúng tôi bước ra sân sau. Không có gió, không có tiếng côn trùng, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối của hư vô.
“Chị phải tìm 3 chiếc lá khác nhau,” Jeremy ra lệnh. “Và 2 cành cây đã rụng, không được bẻ từ trên cây xuống. Mỗi khi nhặt một thứ, chị phải gọi tên nó thật to.”
Tôi bước đi trong bóng tối nhập nhẹm, cảm giác như mình đang thực hiện một nghi thức tế lễ hơn là một trò chơi. “Một chiếc lá.” “Hai chiếc lá.” “Ba chiếc lá.”
Jeremy gật đầu theo từng lời tôi nói, ánh mắt nó dán chặt vào đôi tay tôi như thể sợ tôi làm sai một li một dặm. Sau đó là những cành cây khô khốc. “Ba chiếc lá, một cành cây.” “Ba chiếc lá, hai cành cây.”
“Bây giờ là cái mỏ,” Jeremy nói, đôi mắt hướng về phía rìa khu rừng, nơi cỏ dại nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm. “Thợ săn để lại chúng ở đó.”
Thực thể từ những mảnh vụn
Tại ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, tôi tìm thấy nó. Một cái mỏ chim quạ. Trắng ởn, sạch sẽ đến mức không tưởng. Không có lông vũ, không có máu, không có xác chết xung quanh. Nó nằm đó, cô độc và chờ đợi. Khi tôi nhặt nó lên và đọc câu chú cuối cùng theo yêu cầu của thằng bé: “Ba chiếc lá, hai cành cây, một chiếc mỏ”, không khí xung quanh bỗng chốc đặc quánh lại.
Jeremy bắt tôi lặp lại câu nói đó 3 lần. Sau đó, nó dùng những ngón tay nhỏ nhắn, nhợt nhạt của mình để sắp xếp chúng trên mặt đất. Hai cành cây tạo thành khung xương, chiếc mỏ đặt ở đỉnh, và những chiếc lá được rải đều như những chiếc lông vũ đen kịt.
“Đó là một con quạ,” nó nói, nụ cười giờ đây đã tắt ngấm trong đôi mắt lạnh lẽo. “Chúng vẫn ở đây. Đang quan sát.”
Đúng lúc đó, điều kinh hoàng nhất đã xảy ra. Trong không gian không một gợn gió, một chiếc lá bỗng nhiên chuyển động. Nó không phải bị thổi bay, nó nhấc mình lên một cách chủ động, rồi định vị lại trên cành cây khô. Sau đó đến lượt cành cây xoay nhẹ, điều chỉnh góc độ như một thực thể đang tìm cách co duỗi gân cốt. Đống rác rưởi chúng tôi vừa bày ra không còn là một hình vẽ trên đất nữa. Nó đang tự gắn kết lại thành một hình hài sống động.
Hồi kết: Tiếng mổ trong đêm
Tôi đã bế Jeremy chạy thẳng vào nhà, khóa chặt cửa và trốn trong phòng. Đã 1 giờ trôi qua kể từ khi chúng tôi bỏ lại "con quạ" đó ngoài sân. Tôi đang ngồi đây, run rẩy viết lại những dòng này. Ngoài kia, có âm thanh gì đó đang vang lên.
Cộc. Cộc. Cộc.
Đó là tiếng mổ chậm rãi, có tính toán. Không phải trên cửa chính, cũng không phải trên tường. Âm thanh đó phát ra từ tấm kính cửa sổ ngay sau lưng tôi. Tiếng mổ khô khốc của một cái mỏ không có da thịt, đang đòi lại những gì thuộc về bóng đêm.
Trò chơi "Ba Lá, Hai Cành, Một Mỏ" có nguồn gốc từ đâu?
Theo lời kể của nhân vật Jeremy, đây là một trò chơi bắt nguồn từ những "thợ săn" trong khu rừng, nhưng thực tế nó giống như một nghi lễ gọi hồn hoặc kiến tạo thực thể từ vật chất chết.
Tại sao Jeremy lại im lặng suốt 3 ngày?
Sự im lặng 3 ngày có thể là giai đoạn chuẩn bị tâm lý hoặc một phần của nghi thức để "tích tụ" năng lượng trước khi thực hiện trò chơi gọi thực thể quạ.
Thực thể "Con Quạ" có thật sự sống dậy không?
Người trông trẻ đã chứng kiến những chiếc lá và cành cây tự di chuyển không cần tác động của gió, kèm theo tiếng mổ vào cửa sổ, ám chỉ rằng thực thể này đã được ban cho sự sống giả tạo.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


