Một bóng hình bí ẩn, không đổ bóng, mang theo lời nguyền và những bí mật vùi lấp từ quá khứ. Liệu Brian Turner có thoát khỏi định mệnh nghiệt ngã khi thời gian đã cạn?

Tôi nhớ lão già ấy. Chiếc gậy gộc xoắn xuýt, chiếc áo choàng với mũ trùm che kín đôi mắt bị màn đêm nuốt chửng. Một bóng hình lướt qua trong tâm trí tôi từ những giấc mơ xưa cũ, thứ ám ảnh về một loại virus quỷ quái lây lan qua ánh mắt của kẻ nhiễm bệnh – phải chăng là lời thì thầm của một cơn điên sắp sửa bùng phát?
Tiếng Gõ Cửa Từ Vô Cực
Khi tiếng gõ khô khốc vang lên trên cánh cửa gỗ cũ kỹ của tôi, một sự lạnh lẽo không tên len lỏi qua từng thớ thịt. Điều kỳ lạ đến rợn người là chẳng có chút bóng đổ nào len lỏi dưới khe cửa, không như mọi khi. Dù vậy, như một kẻ bị thôi miên, tôi vẫn vươn tay, kéo cánh cửa mở toang để đối mặt với thực thể ấy. Lão già. Chính là lão già đã hiện về trong những giấc mơ kinh hoàng vài đêm trước.
Ông ta đứng đó, một lỗ hổng vô hình trong không gian, không một chút bóng đổ phản chiếu dưới ánh đèn leo lét. Ông ta hít vào vài hơi thở sâu, run rẩy, như thể đang thu gom tàn dư của một linh hồn trước khi cất tiếng. Giọng nói ấy, khàn đặc như gió rít qua những nấm mồ cổ xưa:
“Ta là Duncan Peppy.”
“Ừm… được thôi.” Tôi đáp lại, chất giọng đầy sự ngạc nhiên và một chút sợ hãi. Tôi mời ông ta vào, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đến bức bối. Mời lần nữa, và lần này, như một lời chấp thuận bất đắc dĩ, ông ta chậm rãi bước qua ngưỡng cửa.
“Ngươi thấy đấy, ta mù.” Ông ta nói, giọng chứa đựng một chút bấp bênh, như sợi chỉ mục nát treo lơ lửng một sinh mạng.
“Và có vẻ còn điếc nữa,” tôi lẩm bẩm trong hơi thở, một nỗ lực yếu ớt để che giấu nỗi sợ hãi đang bò trườn bên trong.
Ông ta treo chiếc áo choàng lên móc. Một tấm vải màu xanh đại dương điểm xuyết những ngôi sao nhỏ màu vàng, lấp lánh như vũ trụ thu nhỏ. Nó không khác gì trang phục của một pháp sư từ những câu chuyện cổ tích đen tối. Tôi mời ông ta uống trà, ông ta từ chối. Mời thức ăn, một lần nữa, ông ta khước từ.
“Vậy… ông muốn gì!?” Tôi gào lên, âm thanh lạc giọng đủ lớn để con chó nhà hàng xóm phải tru lên một tiếng hoảng loạn, như thể nó cũng cảm nhận được sự hiện diện dị thường này.
“Ta muốn ở lại một thời gian,” ông ta điềm tĩnh đáp, sự bình thản đến rợn người.
“Không đời nào!” Tôi gắt. “Tôi còn không biết ông là ai… CÚT ĐI!” Tôi gào thét, sự hoảng sợ đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Và rồi, ông ta bỏ đi, như một làn khói biến mất vào hư không.
Khi ông ta vừa bước ra khỏi cửa, người hàng xóm của tôi – Edward – chạy vội đến căn hộ, ánh mắt đầy vẻ bối rối.
“Lạy Chúa, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?” anh ta hỏi tôi.
“Cái lão già điên rồ vừa mới đi ấy,” tôi đáp, hơi thở gấp gáp.
“Ông đang nói về cái gì vậy?” anh ta hỏi, giọng Anh nặng trịch, sự ngạc nhiên hiện rõ. Anh ta không thấy gì. Hoàn toàn không. “Thôi nào! Anh vừa thấy ông ta đi mà… Ông ta vừa bước ra khỏi cửa!” Tôi nói trong tuyệt vọng. Edward chỉ lắc đầu rồi bỏ đi, để lại tôi một mình trong căn hộ lạnh lẽo, cùng với một bí ẩn ngày càng chồng chất.
Ám Ảnh Ngày Đêm
Mỗi đêm sau đó, tôi đều mơ thấy ông ta; người đàn ông mù, dường như vô hình với tất cả mọi người, trừ tôi. Những giấc mơ ngày càng sống động, khắc sâu hình ảnh của một thực thể không thuộc về thế giới này.
Một tuần sau, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Nỗi sợ hãi và sự tò mò thôi thúc tôi ngồi vào máy tính, những ngón tay run rẩy gõ tìm kiếm: “Duncan Peppy”. Kết quả hiện ra khiến máu tôi đông lại: “Tử trận trong chiến tranh Mỹ-Anh.” Không thể nào, tôi nghĩ. Cuộc chiến đó đã… 60 năm rồi!
Nhiều đêm mất ngủ nối tiếp nhau, kéo tôi vào một vũng lầy của sự kiệt quệ tinh thần. Một ngày nọ, tôi tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn không mộng mị, một sự an ủi thoáng qua. Tôi nhìn qua cửa sổ bẩn thỉu, qua những chai rượu vô danh trống rỗng, và thấy một người đàn ông đang nhìn chằm chằm lại tôi: lưng còng, khoác chiếc áo choàng xanh điểm xuyết vài ngôi sao. Chính là ông ta. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
“Ôi Chúa ơi,” tôi thốt lên trong sự hoài nghi lẫn kinh hoàng.
“Ta có thể vào không?” ông ta điềm tĩnh hỏi, như thể thời gian và cái chết không hề tồn tại đối với ông. Như một tên ngốc, tôi đáp có. Khi tôi để ông ta vào, ông ta nhìn chằm chằm vào tôi; dù tôi biết đôi mắt trống rỗng ấy không hề nhìn thấy gì. Nhưng tôi lại cảm thấy mình đang bị soi rọi, bị thấu hiểu đến tận cùng linh hồn.
“Làm ơn cho trà.” Ông ta nói.
“Cái gì… tôi.” Tôi pha trà cho ông ta, bàn tay run rẩy khiến chén trà va vào nhau lanh canh. Tôi ngồi xuống bên cạnh trên chiếc ghế sofa ố màu, không thể rời mắt khỏi hình bóng quỷ dị ấy. “Ông muốn gì?” Tôi hỏi, cố gắng dùng giọng điệu đòi hỏi nhất có thể, dù trong lòng chỉ là một mớ hỗn độn của sợ hãi và tuyệt vọng.
“Chỉ để ở lại một thời gian, ngươi thấy đấy, ta đang tìm con gái Jenna của ta…” ông ta đáp, giọng nói như tiếng vọng từ một thế giới khác.
“Được rồi. Ông không thể ở lại, và tôi không biết Jenna là ai, rõ chưa?” Tôi nói với ông ta, lời nói sắc lạnh như lưỡi dao, nhưng chỉ là vỏ bọc cho sự hoảng loạn đang gặm nhấm. Nói rồi, ông ta nhấp một ngụm trà và bỏ đi, để lại một hương vị của cái chết lảng vảng trong không khí.
Đêm đó tôi ngủ không ngon giấc; những giấc mơ tràn ngập hình ảnh virus và người đàn ông… giờ đây với đôi mắt trũng sâu, và hàm răng ố vàng, một hình ảnh đã vượt xa mọi giới hạn của ác mộng.
Thời Khắc Đã Cạn
Tôi thức dậy sớm hơn thường lệ để đi làm, một công việc văn phòng điển hình, kèm theo một bác sĩ trị liệu mà tôi gặp gần như mỗi ngày để cố gắng níu giữ chút tỉnh táo mong manh. Khi đến nơi, tôi nhận ra mình đã đến muộn; tuyệt vời, một dấu hiệu nữa cho sự sụp đổ không thể tránh khỏi.
“Xin mời Brian Turner đến gặp ông J Armstrong,” giọng nói vang lên từ loa liên lạc khiến máu tôi đông lại. Sếp của tôi. Kẻ phán quyết cuối cùng cho cuộc đời trần trụi này.
“Vâng thưa sếp? Sếp muốn nói chuyện ạ?” Tôi dò dẫm nói.
“Brian, cậu đã làm việc với chúng tôi được 10 năm rồi; nhưng chúng tôi nhận được một số phàn nàn rằng sức khỏe tinh thần của cậu đang… sa sút. Cậu không thể tập trung làm việc. Thật không may, tôi sẽ phải cho cậu nghỉ việc.” Ông ta nói với vẻ thương hại giả tạo, thứ thương hại còn rợn người hơn cả sự căm ghét.
Tôi rời đi ngày hôm đó, mang theo cảm giác của một kẻ bị tống ra khỏi cõi trần. Khi về đến nhà, một mùi xác chết phân hủy xộc thẳng vào mũi; hay thứ gì đó tương tự, một hương vị của sự mục ruỗng. Tôi tìm kiếm nguồn gốc mùi hôi khắp nơi, nhưng vô vọng. Mùi hương ấy như đến từ chính bản thân tôi, từ linh hồn đang mục nát.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ và uống. Tôi uống thứ whiskey rẻ tiền cho đến bình minh, rồi lại đến hoàng hôn. Màn đêm bao trùm lấy tôi, và tôi chìm dần vào hố sâu của men say.
*Cốc Cốc.* Tiếng gõ cửa đủ khiến tôi giật mình ngước nhìn cánh cửa; đứng đó là người đàn ông. Ông ta không có mắt, cũng chẳng có chiếc áo choàng xanh. Chỉ là một hình bóng bị bao phủ bởi màn đêm đen kịt, một tiếng thì thầm của hư vô.
“Ông… ÔNG MUỐN GÌ!?” Tôi hét vào mặt ông ta, giọng nói vỡ vụn trong hơi thở nặng nề.
“Hết thời gian rồi, Brian.” Ông ta đáp lại bằng một giọng lạnh lẽo, vô cảm, như tiếng chuông báo tử từ một thế giới đã quên lãng.
Ông ta kéo tôi vào màn đêm; chúng tôi di chuyển suốt hàng giờ liền, tôi bị trói chặt trong một không gian tối tăm nào đó, dù tôi không biết là ở đâu. Thời gian và không gian hòa lẫn vào nhau, tạo thành một cơn ác mộng vĩnh cửu.
Khải Huyền Từ Bóng Tối
Cuối cùng, chúng tôi đến nơi. Một khu rừng nào đó. Ông ta ném tôi xuống đất và bảo tôi chạy bằng cái giọng nói đó; tay tôi vẫn bị xiềng xích trói chặt, và tôi vẫn bị bịt mắt, nhưng tôi vẫn chạy, mặc cho tất cả, chạy trốn khỏi một thứ tôi không thể nhìn thấy, nhưng cảm nhận được rõ mồn một.
Tôi đã chạy không ngừng nghỉ suốt hàng giờ liền, cho đến khi tôi đến được đó: một căn nhà gỗ nhỏ trong một khoảng đất trống rộng lớn, nó nằm gần một tảng đá lớn nhìn ra những ngọn đồi uốn lượn và thung lũng. Chiếc khăn bịt mắt của tôi đã rơi ra từ lúc nào đó trong vài phút cuối, để lộ ra cảnh tượng cuối cùng này.
Khi tôi từ từ quay lại, tôi thấy ông ta đang bước về phía tôi, im lặng và điềm tĩnh, như một kẻ săn mồi kiên nhẫn. Tôi không cố gắng chạy trốn nữa, tôi đã chạy quá đủ rồi; thay vào đó, tôi đứng sững ở đó, như một con nai bị mắc kẹt giữa ánh đèn pha, chờ đợi số phận.
Ông ta vươn ra một bàn tay gầy guộc, nhăn nheo, và tôi nắm lấy. Rồi mọi thứ chìm vào bóng tối. Một khoảnh khắc giao thoa giữa sự sống và cái chết, giữa thực tại và hư vô.
Giờ đây tôi nhận ra, lẽ ra tôi nên để ông ta ở lại một thời gian. Khi mọi thứ chìm vào bóng tối, kiến thức ùa vào tôi – một dòng thác dữ dội, một sự khải huyền kinh hoàng: con gái Jenna của ông ta, bị bắn chết ở Nga; những bí mật của Einstein; con chó Daisy của tôi, bị anh trai George mổ bụng, người đã trở thành một kẻ giết người dưới một cái tên khác. Tất cả những bí mật bị vùi lấp giờ đây hiện rõ ràng, lạnh lẽo, và tàn nhẫn.
Cuộc sống của tôi trước tất cả những điều này thật tẻ nhạt. Chẳng có gì xảy ra cả. Người đàn ông đó có thể là dấu chấm hết của tôi, nhưng có lẽ ông ta cũng là vị cứu tinh của tôi, kéo tôi ra khỏi một cuộc đời u ám, vô vị và đưa tôi vào một điều gì đó mà tôi vẫn không thể giải thích, một vực thẳm của tri thức và bóng tối.
Nếu ai đó tìm thấy tôi, dù tôi đang ở đâu; Hãy để ông ta ở lại một thời gian, có lẽ bạn sẽ không phải chịu chung số phận với tôi. Một lời cảnh báo từ tiếng vọng của hư không.
Bóng hình áo xanh là ai và mục đích thực sự của ông ta là gì?
Bóng hình áo xanh là Duncan Peppy, một người đàn ông đã tử trận trong chiến tranh Mỹ-Anh cách đây 60 năm. Dường như ông ta là một linh hồn bị mắc kẹt, vô hình với đa số mọi người, nhưng hiện hữu rõ ràng đối với Brian Turner. Mục đích ban đầu của ông ta là "muốn ở lại một thời gian" và tìm kiếm con gái mình, Jenna. Tuy nhiên, cuối cùng, ông ta xuất hiện để đưa Brian đi, tiết lộ những bí mật kinh hoàng và ám chỉ một sự chuyển giao hay một định mệnh mới.
Mối liên hệ giữa những giấc mơ virus và sự xuất hiện của Duncan Peppy là gì?
Những giấc mơ về một loại virus lây lan qua ánh mắt xuất hiện trước cả khi Duncan Peppy gõ cửa. Mặc dù không được giải thích rõ ràng, chúng có thể là điềm báo, một biểu hiện của sự suy sụp tinh thần của Brian, hoặc một phần của tri thức siêu nhiên mà Duncan Peppy mang đến. Sau khi Brian chấp nhận Duncan Peppy, những giấc mơ này càng trở nên dữ dội hơn, với hình ảnh Duncan Peppy có đôi mắt trũng sâu và hàm răng ố vàng, gợi ý một mối liên hệ giữa Peppy và căn bệnh bí ẩn này.
Liệu lời cảnh báo của Brian Turner có giúp ích được cho ai không, hay mọi thứ đã quá muộn?
Lời cảnh báo của Brian là một sự tuyệt vọng cuối cùng, khuyến khích bất cứ ai tìm thấy anh hãy để "ông ta ở lại một thời gian" để tránh số phận của Brian. Điều này gợi ý rằng việc từ chối Duncan Peppy đã dẫn đến kết cục bi thảm của Brian. Tuy nhiên, bản chất của Duncan Peppy vẫn còn là bí ẩn, và việc chấp nhận ông ta có thể mang lại những hậu quả khác không kém phần đáng sợ, biến lời cảnh báo thành một lưỡi dao hai lưỡi.
Những bí mật mà Brian khám phá sau khi nắm tay Duncan Peppy có ý nghĩa gì?
Khi Brian nắm lấy tay Duncan Peppy và chìm vào bóng tối, anh tiếp nhận một "dòng thác dữ dội" của kiến thức: con gái Jenna bị bắn chết ở Nga, những bí mật của Einstein, và sự thật ghê rợn về cái chết của con chó Daisy dưới bàn tay của anh trai George. Những bí mật này không chỉ tiết lộ một quá khứ tăm tối và đầy bi kịch mà còn cho thấy Duncan Peppy là một thực thể có khả năng truyền tải kiến thức xuyên không gian và thời gian, vượt xa giới hạn của sự sống và cái chết.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
