Một sinh viên ở Tennessee bị ám ảnh bởi giọng nói kỳ lạ của mẹ mình suốt 5 năm. Liệu đó là ảo giác hay một thế lực siêu nhiên đang gọi tên cô từ bóng tối?

Hãy hình dung một khoảnh khắc cô độc, khi màn đêm buông xuống và mọi âm thanh đều tan biến vào hư không. Lúc đó, chỉ có bạn, và một nỗi sợ hãi chực chờ. Đó là thế giới mà tôi đang sống, một thế giới mà ranh giới giữa thực tại và điều kỳ dị đã mờ nhạt đến đáng sợ.
Tiếng Gọi Từ Vực Thẳm Của Sự Yên Lặng
Tôi, một sinh viên 18 tuổi đang theo học tại vùng đất Tennessee u tịch, đã mang theo gánh nặng của một bí ẩn kéo dài suốt năm năm ròng rã, thậm chí có thể còn lâu hơn thế nữa. Nó bám riết lấy tôi như một cái bóng không lời, một lời nguyền vô hình mà mỗi ngày, tôi lại thấy mình lún sâu hơn vào vũng lầy của sự kinh hoàng.
Đó là những giọng nói. Không phải những tiếng thì thầm vô định của gió hay tiếng lá xào xạc. Không, đây là một thứ gì đó sống động, lạnh lẽo và vô cùng thân thuộc. Thường thì, đó là giọng của mẹ tôi, một âm sắc mà tôi đã quen thuộc từ khi còn bé thơ, nhưng nó bị bóp méo, méo mó thành một giai điệu ma quái, rợn người. Nó mang theo một sự ghê rợn đến mức có thể khiến xương tủy đóng băng, một nỗi ớn lạnh bò dọc sống lưng dù không khí xung quanh vẫn ấm áp.
Điều đáng sợ nhất? Mẹ tôi chưa bao giờ ở gần đó khi những tiếng gọi ấy vang lên. Chưa bao giờ.
Hơi Thở Lạnh Giá Của Sự Hiện Diện
Giọng nói ấy luôn lặp đi lặp lại tên tôi, như một lời thì thầm của hư vô, một bản tụng ca đơn điệu không ngừng nghỉ. Nó đã theo tôi như một cái bóng vô hình, vượt qua những con đường dài hai tiếng đồng hồ để bám riết lấy tôi đến tận giảng đường đại học. Nó chọn thời điểm để xuất hiện một cách tàn nhẫn và chính xác – chỉ khi tôi đơn độc nhất, khi tôi cảm thấy yếu thế và dễ bị tổn thương nhất.
Tôi đã nghe thấy nó khi dòng nước ấm xoa dịu làn da tôi trong phòng tắm, biến khoảnh khắc thư giãn thành một cơn ác mộng. Tôi đã nghe thấy nó khi đôi mi tôi vừa khép lại, khao khát tìm về giấc ngủ yên bình, nhưng rồi lại bị kéo thẳng vào hố sâu của sự lo sợ. Tiếng nói ấy luôn vang vọng từ bên ngoài căn phòng, một thứ gì đó vô hình, ẩn mình ngay ngưỡng cửa, chờ đợi. Nhưng mỗi khi tôi dồn hết can đảm, bước ra kiểm tra, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, và một hành lang trống rỗng đến vô tận. Không một ai. Không một dấu vết.
Bóng Đè và Những Lời Tiên Tri Khủng Khiếp
Đây không phải là lần đầu tiên tôi đối mặt với những điều không thể giải thích. Cuộc đời tôi đã bị vây hãm bởi những sự kiện siêu nhiên từ lâu lắm rồi. Những đêm dài, tôi bị bóng đè, cảm giác như một khối đá đè nặng lên ngực, không thể cử động, không thể cất tiếng kêu cứu. Những đồ vật bỗng dưng tự di chuyển, một cốc nước rơi xuống khi không ai chạm vào, một cánh cửa đóng sập không gió. Và đáng sợ hơn cả, là những linh cảm báo trước, những mảnh ghép rời rạc của tương lai chợt lóe lên trong tâm trí tôi, thường là điềm báo cho những điều không mấy tốt lành.
Với tất cả những gì tôi đã trải qua, ý nghĩ rằng đây là một hiện tượng ma quỷ không phải là điều xa lạ. Tôi đã chấp nhận nó như một phần của cuộc đời mình. Nhưng lần này, nó khác. Lần này, nó như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ họng tôi, hút cạn từng chút hy vọng. Tôi không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào về một vấn đề tâm lý. Làm ơn, xin hãy để nó là siêu nhiên đi. Bởi vì, nếu nó không phải là một hồn ma, thì điều gì đang xảy ra với tôi còn đáng sợ hơn vạn lần.
Nỗi sợ hãi này đang nuốt chửng tôi. Mỗi tiếng thì thầm, mỗi cái bóng lướt qua, lại khắc sâu thêm câu hỏi: Điều gì đang thực sự gọi tên tôi từ bóng tối? Và liệu tôi có còn có thể thoát khỏi vòng vây của nó?
Giọng nói kỳ lạ thường xuất hiện khi nào?
Giọng nói ấy thường xuất hiện khi người kể chuyện một mình và cảm thấy yếu thế nhất, đặc biệt là lúc đang tắm hoặc chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Liệu đây có phải là lần đầu tiên người kể chuyện trải qua các hiện tượng siêu nhiên?
Không, người kể chuyện đã từng chịu đựng nhiều sự kiện siêu nhiên trước đây, bao gồm chứng bóng đè, đồ vật tự di chuyển, và những linh cảm báo trước.
Tại sao người kể chuyện không muốn tin rằng đây là một vấn đề tâm lý?
Người kể chuyện cảm thấy rằng nếu đây không phải là hiện tượng siêu nhiên, thì lời giải thích khác có thể còn đáng sợ hơn, ám chỉ một sự rối loạn tâm thần mà cô không muốn đối mặt.
Giọng nói đã ám ảnh người kể chuyện trong bao lâu và có theo cô ấy đến trường đại học không?
Giọng nói đã ám ảnh người kể chuyện suốt khoảng 5 năm và đã theo cô đến tận trường đại học ở Tennessee, cách nhà 2 tiếng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn


