Một giáo sĩ trẻ lạc bước vào bóng tối ghê rợn tại Bloemfontein, Nam Phi. Cái chết bí ẩn của đồng hành và cái bóng không ngừng chuyển động dưới khe cửa đã ám ảnh anh mãi mãi.

Ký ức về những tháng ngày khoác áo giáo sĩ truyền giáo cho Giáo hội Các Thánh hữu Ngày sau của Chúa Giê-su Kitô, hay quen thuộc hơn với tên gọi giáo phái Mormon, giờ đây chỉ còn là một vùng tối mịt mờ trong tâm trí tôi. Tôi không muốn khơi lại những tranh luận về đức tin, mà chỉ muốn kể về một đêm định mệnh, một sự kiện đã xé toạc tấm màn hiện thực, phơi bày một khía cạnh rùng rợn đến ám ảnh của thế giới này. Một câu chuyện mà mỗi khi chìm vào giấc ngủ, tôi lại thấy nó sống dậy, ghì chặt lấy linh hồn.
Chuyến Truyền Giáo Định Mệnh
Cuộc hành trình của tôi bắt đầu tại phái bộ Durban, Nam Phi. Hai năm trôi qua nhanh như một giấc mơ dưới ánh nắng vàng ươm của lục địa đen, nhưng rồi khoảnh khắc chuyển giao cũng đến. Tôi được điều chuyển đến thành phố Bloemfontein, nằm sâu trong lòng tỉnh Free State. Đây, gần như chắc chắn, là điểm dừng chân cuối cùng trong sứ mệnh thiêng liêng của tôi.
Một điều kỳ lạ đã xảy ra: tôi được giao nhiệm vụ quản lý khu vực này cùng với một giáo sĩ mới toanh, theo diện "whitewashing". Đối với những ai xa lạ với quy tắc của LDS, điều đó có nghĩa là cả hai chúng tôi đều hoàn toàn không có kinh nghiệm gì về địa bàn. Một khởi đầu trắng xóa, không một chút dấu vết của người đi trước. Thật hiếm, nhưng không phải chưa từng có. Thông thường, một giáo sĩ giàu kinh nghiệm sẽ dìu dắt người mới, nhưng lần này, chúng tôi bị bỏ lại giữa biển khơi, tự mình bơi lặn.
Người ta nói rằng, những người tiền nhiệm đã không thể tìm thấy tiếng nói chung, và cấp trên muốn gột rửa mọi vết tích, ban cho khu vực này một khởi đầu thanh sạch. Nhưng giờ đây, tôi tin rằng đó chỉ là một tấm màn che cho một sự thật lạnh người hơn nhiều. Người đồng hành cùng tôi là Anh Cả Hanson. Cậu ta, một người cao gầy với đôi kính dày cộp và mái tóc nâu bù xù như một tổ chim hoang dã, mới chỉ trải qua bốn kỳ chuyển đổi, mỗi kỳ sáu tuần. Vẫn còn quá non nớt, quá dễ bị tổn thương.
Chúng tôi gặp nhau tại một nhà thờ nhỏ bé ở thị trấn Bethlehem, một nơi cách Bloemfontein khoảng hai tiếng rưỡi lái xe. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã cảm nhận được một sự gai góc khó tả ẩn hiện sau ánh mắt sau cặp kính dày của cậu ta.
Chúng tôi đặt chân đến Bloemfontein vào khoảng sáu giờ chiều, khi những vệt nắng cuối cùng đang vội vã lụi tàn sau những rặng cây keo. Nam Phi, một đất nước đẹp đến nao lòng, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy trong bóng tối. Vì lẽ đó, tôi luôn tuân thủ nguyên tắc phải ở trong nhà trước khi màn đêm buông xuống.
Cái Bóng Của Hư Vô
Những ngày đầu trôi qua trong những cuộc cãi vã vặt vãnh, tưởng chừng vô hại. Nhưng mỗi lần bất đồng, ánh mắt của Hanson lại hằn lên một vẻ giận dữ kỳ lạ, một sự gay gắt thái quá khiến tôi bất an. Nó không phải cơn giận bình thường, mà là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội từ bên trong.
Đỉnh điểm là một buổi sáng. Sau một cuộc tranh cãi nảy lửa, Hanson đùng đùng lao vào phòng tắm và chốt cửa lại. Tiếng khóa cửa lạnh lùng vang vọng trong căn hộ trống trải. Tôi ngồi trên ghế sofa, cố gắng điều hòa hơi thở, lắng nghe nhịp đập của trái tim đang đập dồn trong lồng ngực cho đến khi cơn giận tan biến. Tôi tiến đến gõ cửa, muốn làm hòa, muốn hàn gắn lại vết nứt vừa nảy sinh.
"Anh Cả à, tôi xin lỗi. Chúng ta hãy ra ngoài tiếp tục công việc đi."
Một khoảng lặng đáng sợ bao trùm. Rồi, một giọng nói khô khốc, đầy căm ghét xuyên qua cánh cửa gỗ: "Đi đi, tôi ghét anh." Đó là tất cả những gì tôi nhận được.
Tôi thở dài, mặc kệ cậu ta. Nhưng ngay khi định quay lưng đi, một chi tiết nhỏ nhoi, tưởng chừng vô nghĩa, lại ghim chặt lấy tôi: bóng của cậu ta. Dưới khe cửa, một cái bóng cao gầy đang đi đi lại lại. Nó di chuyển qua lại, không nhanh cũng không chậm, đều đặn một cách đáng sợ, như một con lắc định mệnh, suốt nhiều giờ đồng hồ. Tôi cố trấn an mình rằng mỗi người có một cách giải tỏa căng thẳng riêng, nhưng mỗi lần liếc nhìn về phía khe cửa ấy, một luồng điện lạnh lẽo lại chạy dọc sống lưng tôi. Căn phòng dường như chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng bước chân vô hình kia vọng lại.
Đến bữa tối, tôi quyết định nấu món Bunny Chow – món cà ri trong ổ bánh mì rỗng ruột mà cậu ta rất thích – với hy vọng dỗ dành cậu ta ra ngoài. Tôi lại gõ cửa.
"Anh Cả Hanson, đến giờ ăn rồi. Ra ăn khi còn nóng này."
Và câu trả lời, vẫn là giọng nói lạnh băng ấy, như vọng về từ một vực thẳm: "Đi đi, tôi ghét anh." Giọng nói của cậu ta lúc này trở nên phẳng lặng, vô cảm một cách kỳ quái, không còn chút giận dữ nào, chỉ còn sự trống rỗng đến kinh hãi. Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn và bực bội, nhưng cái bóng dưới khe cửa vẫn không hề dừng lại. Nó cứ đi qua rồi lại đi lại, bền bỉ và vô hồn, một vũ điệu không ngừng của một thực thể không xác định.
Cuối cùng, sự bức bối vì quá cần sử dụng phòng tắm sau cả ngày trời bị chiếm dụng đã đẩy tôi đến giới hạn. Tôi mất bình tĩnh và đập cửa thật mạnh. Cánh cửa vẫn khóa chặt. Đột nhiên, giọng nói của cậu ta lại vang lên, lần này bình thản và đầy uy lực hơn bao giờ hết, như một lời nguyền rủa: "Đi đi, tôi ghét anh."
Cái bóng dưới khe cửa đột ngột dừng lại. Hoàn toàn bất động. Một cảm giác bất an không thể diễn tả bằng lời bao trùm lấy tôi. Đó không phải là sự giận dữ hay bực bội nữa, mà là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh giá. Tôi quyết định sang nhờ nhà hàng xóm và không làm phiền cậu ta nữa, trốn chạy khỏi sự hiện diện vô hình đang giam hãm trong căn phòng kia.
Lời Thì Thầm Không Ngừng
Đêm đó, tôi chìm vào một cơn ác mộng kinh hoàng, những hình ảnh ghê rợn cứ thế xé nát tâm trí. Tôi thấy Hanson với đôi mắt rực cháy cơn thịnh nộ, và phía sau cậu ta, một bóng đen cao lớn khôn cùng, một thực thể không hình dạng, không khuôn mặt, chỉ là một khối u tối nuốt chửng mọi ánh sáng. Những ngón tay khẳng khiu của thực thể đó đặt trên vai Hanson, như đang điều khiển cậu ta, khi họ cùng nhau tiến về phía tôi. Hanson vươn tay, đôi bàn tay cứng như sắt, siết chặt cổ họng tôi, cắt đứt từng luồng hơi thở. Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, trong tiếng gào thét câm lặng cho đến khi bừng tỉnh, hổn hển trên sàn nhà lạnh lẽo, mồ hôi đầm đìa.
Trong căn hộ tối tăm, ánh sáng duy nhất hắt ra là từ khe cửa phòng tắm. Và cái bóng ấy... nó lại bắt đầu đi đi lại lại, đều đặn, không ngừng nghỉ. Một nhịp điệu của sự hư vô, của một lời nhắc nhở kinh hoàng.
Quá sợ hãi, không thể chịu đựng thêm dù chỉ một khoảnh khắc, tôi gọi điện cho Chủ tịch phái bộ. Giọng tôi run rẩy, lạc đi trong nỗi hoảng loạn. Ông ấy, không chút do dự, ra lệnh cho tôi rời đi ngay lập tức và đến nghỉ tại nhà một tín hữu gần đó. Tôi chạy thục mạng, lao qua cánh cửa phòng tắm đầy ám ảnh, và thoát ra khỏi ngôi nhà mà giờ đây đã biến thành một nhà tù của nỗi sợ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, trợ lý của Chủ tịch phái bộ đã kể lại cho tôi những gì họ tìm thấy, với vẻ mặt kinh hoàng hằn rõ trên từng đường nét. Khi họ phá cửa phòng tắm, cảnh tượng hiện ra khiến tất cả rụng rời: Anh Cả Hanson đã chết. Thi thể cậu ấy nằm bất động trong bồn tắm, cổ tay bị cắt sâu. Nhưng điều khiến tất cả chúng tôi hóa đá, điều đã vĩnh viễn khắc sâu vào tận xương tủy, là kết luận của pháp y: Hanson đã tử vong từ sáng sớm ngày hôm trước.
Vậy thì... cái bóng tôi đã thấy đi lại suốt cả ngày đêm đó là ai? Giọng nói phẳng lặng, vô cảm kia phát ra từ đâu khi cơ thể cậu ấy đã lạnh ngắt trong bồn nước từ lâu? Một câu hỏi rỗng tuếch, không có lời đáp, cứ thế vang vọng trong tâm trí tôi, day dứt không ngừng.
Đến tận bây giờ, mỗi khi màn đêm buông xuống và tôi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy ánh sáng hắt ra từ khe cửa phòng tắm. Vẫn thấy cái bóng ấy kiên trì đi lại, một nhịp điệu của sự chết chóc. Và tôi vẫn nghe thấy tiếng thì thầm rợn người đó, vang lên trong bóng tối, như một lời nguyền không thể phá giải: "Đi đi, tôi ghét anh."
Điều gì đã xảy ra với Anh Cả Hanson?
Anh Cả Hanson được tìm thấy đã chết trong bồn tắm, với vết cắt ở cổ tay, cho thấy đây là một vụ tự sát. Tuy nhiên, điều kinh hoàng là pháp y xác định anh đã tử vong từ sáng sớm ngày hôm trước, trước khi người kể chuyện nghe thấy giọng nói và nhìn thấy cái bóng của anh di chuyển.
Tại sao người kể chuyện và Anh Cả Hanson lại bị chuyển đến Bloemfontein theo diện "whitewashing"?
Theo giải thích ban đầu từ cấp trên, hai giáo sĩ tiền nhiệm không hòa hợp, và họ muốn khu vực này có một khởi đầu mới mẻ. Tuy nhiên, sau những gì đã xảy ra, người kể chuyện bắt đầu nghi ngờ rằng có thể có một lý do bí ẩn và đáng sợ hơn ẩn sau quyết định này.
Cái bóng và giọng nói mà người kể chuyện chứng kiến có nguồn gốc từ đâu?
Đây là câu hỏi cốt lõi của bí ẩn. Khi Anh Cả Hanson đã được xác nhận tử vong từ sáng hôm trước, cái bóng di chuyển dưới khe cửa và giọng nói thì thầm phát ra từ phòng tắm suốt cả ngày và đêm đó vẫn là một hiện tượng không thể giải thích được, gợi ý về một sự hiện diện siêu nhiên hoặc một thực thể khác.
Giấc mơ của người kể chuyện có ý nghĩa gì?
Giấc mơ về Hanson với đôi mắt rực cháy và bóng đen khổng lồ phía sau có thể là một điềm báo hoặc sự phản ánh của nỗi sợ hãi sâu sắc trong tiềm thức người kể chuyện về một thế lực tà ác đã chiếm hữu hoặc ảnh hưởng đến Anh Cả Hanson. Nó cũng cho thấy mức độ ám ảnh mà sự kiện này gây ra.
Sự kiện này đã ảnh hưởng đến người kể chuyện như thế nào về sau?
Người kể chuyện đã phải rời khỏi khu vực ngay lập tức vì quá sợ hãi. Đến tận bây giờ, anh vẫn bị ám ảnh bởi hình ảnh cái bóng di chuyển và giọng nói thì thầm đó, cho thấy sự kiện kinh hoàng này đã để lại vết sẹo sâu sắc và vĩnh viễn trong tâm hồn anh.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



