Paul tỉnh dậy với 6 con xúc xắc rơi ra từ kẽ tay. Một con số bí ẩn 7665 đã dẫn lối cho thực thể cổ xưa bước vào tàn sát nhân loại.

Tôi tỉnh giấc bởi âm thanh của sáu con xúc xắc rời khỏi lòng bàn tay mình. Đó là một âm thanh không bao giờ cũ đi, cũng không bao giờ bớt phần sai lệch.
Nó không phải tiếng gieo xúc xắc thông thường – không có cú lắc cổ tay, không có quỹ đạo, không có sự lựa chọn. Nó giống như tiếng răng rụng ra từ một hàm thiếc lỏng lẻo. Một tiếng lách cách khô khốc, chính xác. Nhựa chạm gỗ. Nhựa chạm gạch. Nhựa chạm thảm. Và rồi, tiếng click nhẹ nhất của con xúc xắc cuối cùng đứng yên.
Sự Hiện Diện Của Những Kẻ Vô Hình
Ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm. Không có ngày Chủ nhật nghỉ ngơi. Không có sự khoan hồng vào các ngày lễ. Dù tôi ngủ ở nhà người lạ, trong khách sạn, hay trên sàn của một phòng thí nghiệm khoa học với các điện cực dán chặt vào da đầu, chúng vẫn xuất hiện. Ngay trước khi tôi hoàn toàn tỉnh táo, những con xúc xắc trắng, góc bo tròn, chấm đen bình dị hiện ra trong tay tôi như thể chúng đã ở đó cả đêm, ẩn dưới lớp da thịt mà tôi không hề hay biết.
Nhưng có một quy luật nghiệt ngã: nếu tôi nhìn chúng – quan sát chúng như cách người ta nhìn một con nhện không muốn chạm vào – chúng sẽ biến mất. Không phải tan biến vào hư không với một làn khói, mà đơn giản là… không còn ở đó nữa. Giống như vũ trụ đã cắt bỏ một khung hình trong cuộn phim thực tại và thách thức tôi tranh cãi về nó.
Năm tôi 15 tuổi, cha tôi đã ngồi canh bên giường với chiếc camera hồng ngoại. Ông đã thấy chúng. "Tay con giật mạnh. Không phải như đang mơ. Giống như có thứ gì đó kéo nó. Và rồi những con xúc xắc ở đó. Như thể chúng ở dưới da con và quyết định chui ra ngoài," ông kể lại với giọng khàn đặc, đôi mắt từ chối nhìn vào tôi.
Con Số Định Mệnh: Bảy Ngàn Sáu Trăm Sáu Mươi Lăm
Năm tháng trôi qua, tôi sống như một thiết bị gia dụng bị lỗi. Các bác sĩ, nhà thần kinh học, linh mục, và cả những nhà huyền học đều tìm đến rồi rời đi trong sự run rẩy. Cho đến khi tôi gặp Deb. Cô ấy không nhìn cuốn sổ ghi chép của tôi với sự kinh tởm hay sợ hãi. Cô ấy nhìn nó bằng sự tò mò mãnh liệt của một kẻ muốn mở toang cánh cửa bị khóa.
Một buổi chiều thứ Ba đẫm mùi mưa và cà phê rẻ tiền, Deb hét lên. Tôi chạy vào phòng làm việc và thấy cô đứng đó, tóc tai rũ rượi, đôi mắt sáng rực một cách ám ảnh.
"Em tìm ra rồi, Paul," cô thở dốc. "Trong khối 7 năm qua, có tổng cộng 15.330 mặt xúc xắc đã xuất hiện. Và chính xác vào dấu mốc 7 năm – không sai một giây – một nửa trong số đó là mặt 6."
Tôi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. "Bao nhiêu mặt 6?"
Deb thì thầm, giọng run rẩy như thể đang đọc một lời nguyền: "Bảy ngàn sáu trăm sáu mươi lăm."
Con số 7.665 không chỉ là một thống kê. Nó là một mã lệnh. Deb, trong sự hưng phấn mù quáng, đã tìm thấy một bộ tạo âm thanh trực tuyến để chuyển đổi con số đó thành tần số. Tôi đã gào lên bảo cô dừng lại, nhưng dường như cô đã nghe thấy tiếng rung đó từ trong hộp sọ mình từ trước. Cô ấn nút Play.
Tiếng Thì Thầm Của Hư Vô
Căn phòng nghiêng ngả. Không khí đặc lại. Và trong nháy mắt, tôi đứng giữa một bóng tối tuyệt đối. Không ánh sáng, không tiếng động, không tiếng vọng. Một sự im lặng đến mức như bị chôn sống trong không gian.
Rồi, từ phía sau tôi: Click. Click-click. Tiếng xúc xắc được lắc trong một bàn tay vô hình. Một thực thể bước ra từ hư vô. Nó cao lớn, da thịt như san hô chết màu trắng, thô ráp và đầy lỗ thủng. Nó không có cổ, cái đầu chảy trực tiếp xuống vai như nến tan chảy. Từ lưng nó mọc ra hàng trăm cánh tay xếp lớp như một chiếc quạt quái dị. Và khuôn mặt nó… đầy những đôi mắt dê vàng rực với con ngươi hình chữ nhật đang xoay chuyển độc lập.
"Ta đã đợi ngươi, đồ bao thịt (sack)," giọng nói vang lên từ bên trong xương sườn tôi. "Thứ duy nhất đủ mỏng để xuyên qua thế giới của ngươi mà không làm rách nó chính là sự ngẫu nhiên. Ngươi tôn thờ sự ngẫu nhiên – tung đồng xu, xổ số, xúc xắc. Đó là tôn giáo của ngươi."
Nó cho tôi thấy bầu trời của thực tại khác, nơi những con quái vật khổng lồ đang gặm nhấm các thiên hà như những trái cây chín. Nó nói tôi là kẻ truyền tin, kẻ mang đến sự kết thúc. Tôi gào thét rằng mình sẽ không bao giờ làm thế. Nhưng thực thể đó chỉ mỉm cười bằng cái miệng đen ngóm của nó:
"Nó đã được thực hiện rồi."
Tro Tàn Tại Bắc Carolina
Bóng tối vỡ vụn. Tôi trở lại Trái Đất. Nhưng đó không còn là Trái Đất mà tôi biết. Nhiệt độ hầm hập, khói đen cào xé cổ họng. Bầu trời có màu của một vết bầm tím. Những tòa nhà sụp đổ, xe cộ xoắn lại như những bông hoa kim loại rỉ sét.
Và Deb. Vợ tôi bị ghim vào đống đổ nát bởi một thanh sắt xuyên qua hai bàn tay. Một nửa khuôn mặt cô đã biến mất, để lộ hàm răng trong một nụ cười vĩnh cửu, ghê tởm. Cô nhìn tôi bằng con mắt duy nhất còn lại, thốt lên những lời cuối cùng trước khi lồng ngực ngừng đập.
Tôi tìm thấy một chiếc điện thoại vỡ màn hình. Đã 5 ngày trôi qua kể từ khi âm thanh đó vang lên. Trong 5 ngày đó, tôi – hay đúng hơn là cái xác của tôi dưới sự điều khiển của thực thể kia – đã tàn sát thế giới. Những tiêu đề tin tức cuối cùng hiện ra: "Thực thể lạ tại Chicago", "Dịch bệnh tại Châu Âu", "Thế giới sụp đổ".
Thực thể san hô ấy xuất hiện lần cuối trên đống đổ nát tại Bắc Carolina, ngồi trên ngai vàng làm bằng không gian bị bẻ cong.
"Tại sao lại là tôi?" tôi thều thào trong nước mắt.
"Vì ngươi đã quan sát. Vì ngươi đã đếm. Vì ngươi đã ghi chép những con số như lời cầu nguyện. Ngươi làm cho sợi dây của ta có trọng lượng," nó trả lời một cách hờ hững. "Thực ra, có thể là bất kỳ ai. Ngươi không đặc biệt. Những con xúc xắc ngẫu nhiên vì chính ngươi cũng ngẫu nhiên."
Giờ đây, tôi ngồi đây, gõ những dòng này trên một chiếc máy tính nhặt nhạnh được. Không phải để cứu ai cả. Mà để cảnh báo bạn: Nếu bạn nghe thấy tiếng rung mỏng dính ở rìa thính giác… Nếu bạn tỉnh dậy và thấy tay mình ấm nóng như vừa cầm vật gì đó cả đêm…
Đừng điều tra. Đừng đếm. Đừng tò mò.
Sự tò mò là một cái móc câu. Và ngoài kia, có những thứ đang đi câu bằng chính những quy luật mà bạn gọi là ý nghĩa.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: Seven Thousand Six Hundred and Sixty-Five
Tại sao con số 7.665 lại quan trọng?
7.665 là số lần mặt 6 xuất hiện trong chính xác 7 năm (15.330 lần gieo). Nó đại diện cho một sự cân bằng hoàn hảo không thể có trong xác suất tự nhiên, đánh dấu thời điểm "sợi dây" liên kết giữa thực thể cổ xưa và thế giới này đủ bền chặt để kích hoạt sự hủy diệt.
Thực thể "san hô trắng" là gì?
Đó là một thực thể ngoài vũ trụ (cosmic entity) coi các hành tinh như trò chơi xúc xắc. Nó không có thiện chí hay ác ý, nó chỉ tận hưởng "phản ứng" của những sinh vật thấp kém khi nhìn thấy thế giới của chúng bị xóa sổ.
Liệu còn hy vọng nào cho những người sống sót?
Lời cảnh báo của Paul cho thấy hy vọng là một cái bẫy khác. Thực thể đã rời đi sau khi "trò chơi" kết thúc, để lại một nhân loại tàn phế tự gặm nhấm nỗi đau trong một vũ trụ vốn dĩ không quan tâm đến họ.
