Sông Hồng nhuốm màu huyền thoại và kinh hoàng. Đằng sau tiếng "oạp" rợn người lúc nửa đêm là giao ước cổ xưa và nỗi ám ảnh Thuồng Luồng, một bí ẩn vùi lấp.

Khúc Sông Và Giao Ước Bằng Máu
Dòng sông Hồng... Bao đời nay, nó vừa là nguồn sống, vừa là một vực thẳm của nỗi sợ hãi. Chúng tôi, dân vạn chài, lớn lên cùng tiếng sóng vỗ và mùi bùn đất, nhưng sâu thẳm trong huyết quản, nỗi kinh hoàng về những điều vô hình luôn trực chờ. Người già vẫn thì thầm về Hà Bá, vị quan cai quản mỗi khúc sông, kẻ có quyền năng ban phước hay giáng tai ương.
Một giao ước cổ xưa, lạnh lẽo như lưỡi dao, đã khắc sâu vào tâm hồn chúng tôi: tuyệt đối không được cứu người chết đuối. Cướp linh hồn từ tay Hà Bá, cả gia đình sẽ phải trả giá bằng máu và nước mắt. Nhưng ngay cả cái giao ước rợn người ấy cũng không ám ảnh bằng một cái tên khác, một thực thể mà chỉ cần nhắc đến, gió cũng như ngưng bặt, và những vết nhăn trên trán người già hằn sâu hơn: Thuồng luồng.
Bí Ẩn Của Hòn Đá Biết Đi
Hơn mười năm về trước, nỗi kinh hoàng ấy bắt đầu phơi bày những móng vuốt ghê rợn. Ông ngoại tôi, một lão ngư can trường, vía nặng như chì, chẳng nề hà ma quỷ phương nào. Mỗi sáu giờ sáng, khi sương còn giăng mắc mặt sông, ông lại ra sông Hồng, ngâm mình trong làn nước mát, kì cọ thân thể rồi về ăn bữa sáng cùng bà. Một buổi sáng định mệnh, kim đồng hồ đã nhích qua tám giờ mà căn nhà vẫn vắng bóng ông. Tim bà tôi đập thình thịch như tiếng trống trận, nỗi lo sợ trúng gió hay tai nạn bất chợt bóp nghẹt lồng ngực. Bà vội vã chạy ra bờ sông.
Từ xa, một cảnh tượng kì dị ghim chặt tầm nhìn của bà, khiến hơi thở tắc nghẹn: ông ngoại đang đứng sững giữa dòng nước, nửa thân người nhô lên, tay chân vẫn thản nhiên kì cọ. Chỗ ấy, nước sâu hơn cả đầu người! Làm sao ông có thể đứng vững như một pho tượng giữa vực thẳm? Tiếng thét thất thanh của bà xé toạc không gian tĩnh mịch, vang vọng trên mặt sông phẳng lặng. Ông giật mình, loạng choạng ngã bổ nhào. Ngay khoảnh khắc ấy, một vệt sóng lớn, dài dằng dặc, như thể một vật thể khổng lồ vừa chuyển mình dưới đáy, cuộn lên mặt nước. Kèm theo đó là một tiếng 'oạp' khô khốc, nặng nề, rợn người, tựa như tiếng vỗ cánh của một loài quái vật cổ xưa. Ông ngoại bơi vào bờ, gương mặt trắng bệch, không còn một giọt máu. Ông run rẩy kể rằng mình vừa đứng trên một hòn đá trơn nhẵn, rộng chừng một mét, nhô lên từ đáy sông. Ông nghĩ mình chỉ đứng đó mười phút... nhưng bà tôi đã chờ ông hơn hai tiếng đồng hồ.
Thảm Kịch Làng Rắn Lệ Mật Và Sự Trả Thù Của Xà Tinh
Nỗi ám ảnh không chỉ dừng lại ở làng tôi. Cách đó không xa là làng rắn Lệ Mật, nơi mà sự thịnh vượng được xây dựng trên mạng sống của hàng vạn con rắn. Nhưng đi cùng với sự giàu sang là những tiếng động lạ lùng vang lên lúc nửa đêm, và những vụ mất tích bí ẩn của trâu bò. Một thầy pháp danh tiếng, với đôi mắt tinh anh và vẻ mặt khắc khổ, được mời đến. Ông ta không nói nhiều, chỉ khẳng định một cách lạnh lùng rằng nơi đây đang bị cai quản bởi một cái Tinh rất lớn. Ông lập đàn, dùng máu trâu bò tươi rói dẫn lối, và tế bốn mươi chín hình nhân giấy xuống dòng sông. Đêm đó, cả vùng như chìm vào cơn ác mộng. Tiếng 'rột roạt' kinh hoàng xé nát màn đêm, cùng với tiếng rít xè xè găm thẳng vào màng nhĩ, như tiếng của hàng ngàn linh hồn bị tra tấn. Sáng hôm sau, một vệt máu bị cày nát kéo dài tận mặt nước, nhuộm đỏ cả một khúc sông.
Thầy pháp lĩnh tiền ra về, nhưng chỉ mười ngày sau, người ta tìm thấy xác ông trên đê. Một cảnh tượng kinh hoàng: toàn bộ xương cốt trong người gãy vụn như bị một lực ép khổng lồ nghiền nát, máu tươi trào ra từ tai, mũi, và đôi mắt... đôi mắt đã nổ tung, biến thành hai hố đen sâu hoắm đầy vẻ tuyệt vọng. Kể từ cái đêm kinh hoàng ấy, khúc sông làng tôi bắt đầu vọng lên những tiếng 'ì oạp' rợn người mỗi khi bóng đêm buông xuống.
Bóng Đen Có Sừng Trên Sông Hồng
Mẹ tôi cũng từng chứng kiến sự hiện diện của thực thể kinh hoàng ấy. Một buổi xẩm tối, khi nước lũ sông Hồng dâng cao, mẹ đạp xe qua cầu Long Biên. Dưới ánh đèn nhập nhoạng và màn sương giăng phủ, mẹ bỗng khựng lại. Chưa đầy năm mét dưới mặt nước cuồn cuộn là một bóng đen khổng lồ. Nó không phải là một khúc gỗ trôi, càng không phải chiếc bè. Đó là một con rắn, dài đến không tưởng, đen sì, trườn đi chậm rãi như một nỗi ám ảnh sống dậy từ lòng đất. Nhưng đáng sợ nhất, ghê rợn nhất, là trên đầu nó có một chiếc sừng màu đỏ rực, ánh lên lập lòe trong bóng tối chập choạng, như một ngọn lửa địa ngục. Nó không phải rùa, cũng không phải cá lớn. Mẹ tôi biết, đó chính là con Tinh rắn, sinh ra từ oán khí của hàng vạn sinh linh bị giết thịt, tụ lại thành ma sông.
Lời Khải Thị Từ Vực Sâu
Sư ông trong làng, một lão tăng đã sống gần trọn thế kỷ, với đôi mắt tinh tường nhìn thấu tam giới, cuối cùng đã hé lộ sự thật cay đắng. Con Tinh ấy, nó vốn trú ngụ dưới đáy sông, sống bằng xác người trôi dạt và bắt trộm gia súc. Chính nó đã tàn sát loài rùa khổng lồ ở sông Hồng để chiếm cứ lãnh địa. Sự việc ông ngoại tôi đứng trên lưng nó thực chất là một trò đùa tử thần, một nỗ lực dìm chết ông. Nhưng nhờ vía ông quá nặng và tiếng thét can thiệp kịp thời của bà tôi, nó mới đành lặn xuống, để lại phía sau một câu hỏi ám ảnh: Liệu nó có quay lại không?
- Thực thể: Một loài xà tinh có sừng, dài đến hàng chục mét.
- Tập tính: Ngủ vùi dưới đáy sâu, chỉ xuất hiện vào đêm tối hoặc sáng sớm khi sương mù dày đặc.
- Cảnh báo: Đừng bao giờ dừng lại ở những hòn đá lạ nhô lên giữa dòng nước sâu.
Giờ đây, mỗi khi đi qua cầu, tôi vẫn không cưỡng lại được việc nhìn xuống làn nước đỏ quạch dập dềnh. Dưới lớp phù sa ấy, tôi biết vẫn có một đôi mắt đỏ rực đang quan sát, chờ đợi. Mồ hôi lạnh vẫn thấm ra sau lưng mỗi khi nghe tiếng sóng đập vào trụ cầu, bởi tôi hiểu rằng, có những giao ước giữa con người và thủy quái vẫn chưa bao giờ kết thúc. Và tiếng 'oạp' lúc nửa đêm ấy, không chỉ là tiếng sóng vỗ, mà còn là lời thì thầm của một nỗi kinh hoàng vùi lấp, một bí ẩn cổ xưa vẫn đang chực chờ nuốt chửng linh hồn.
Giao ước ngầm với Hà Bá là gì?
Dân vạn chài tin rằng không được cứu người chết đuối khỏi sông, vì làm vậy là cướp người từ tay Hà Bá, và cả gia đình người đó sẽ phải trả giá bằng mạng sống.
Thuồng luồng trên sông Hồng có đặc điểm gì?
Nó là một loài xà tinh khổng lồ, dài hàng chục mét, có sừng màu đỏ rực trên đầu, đen sì, ngủ dưới đáy sông và xuất hiện vào đêm tối hoặc sáng sớm nhiều sương.
Thảm kịch làng Lệ Mật liên quan đến Thuồng luồng như thế nào?
Thuồng luồng được cho là đã trả thù dân làng Lệ Mật vì giết rắn quá nhiều, gây ra sự mất tích gia súc và cuối cùng là cái chết kinh hoàng của thầy pháp cố gắng trục xuất nó.
Tại sao ông ngoại người kể chuyện lại đứng được trên mặt nước sâu?
Ông ngoại đã vô tình đứng trên lưng của con Thuồng luồng, một "hòn đá biết đi" mà con quái vật dùng để trêu đùa và định dìm chết ông.
Điều gì đã cứu ông ngoại khỏi Thuồng luồng?
Vía của ông ngoại quá nặng và tiếng thét can thiệp kịp thời của bà đã khiến Thuồng luồng phải lặn xuống, không thể dìm chết ông.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



